Phàn Quân ngồi sau quầy lễ tân, nhìn Lữ Trạch và lão Lưu đang giằng co căng thẳng.
"Chờ hợp đồng với trung tâm thương mại hết hạn thì tôi sẽ dọn đi," Lữ Trạch nói, "nhiều hơn một ngày tôi cũng không ở, nhưng trước khi đến hạn, sớm một ngày tôi cũng không đi."
Lão Lưu rút điếu thuốc ra ngậm, mò bật lửa trong túi.
"Chú." Phàn Quân gọi một tiếng.
Lão Lưu chẳng thèm nhìn anh, như không nghe thấy, bật lửa châm thuốc.
Phàn Quân búng tay một cái, giòn giã vang lên.
Lão Lưu không nhịn được, cau mày quay đầu lại, Phàn Quân nhìn ông, chỉ vào biển cấm hút thuốc treo trên tường: "Dập đi chú."
Lão Lưu ngậm thuốc, không nhúc nhích.
Phàn Quân đứng dậy, nhặt một chiếc cốc giấy dùng một lần học viên đã bỏ vào thùng rác, múc ít nước, rồi đứng trước mặt ông.
"Hôm nay chỗ các cậu chẳng ai học, còn ra vẻ tao nhã gì chứ." Lão Lưu có phần khó chịu, lại rít mạnh một hơi, rồi ném điếu thuốc vào trong cốc nước.
"Hôm nay thi đại học, cả khu đều phong toả đường," Lữ Trạch nói, "học viên không vào được thì nghỉ học là bình thường, ông không cần lo."
"Tôi nói rõ cho cậu rồi, đến hạn là cậu dọn đi chứ gì?" Lão Lưu chỉ vào Lữ Trạch.
"Đúng." Lữ Trạch đáp.
"Đến lúc đó tôi sẽ đúng hẹn dẫn người thuê mới đến, có mấy nhà đang đợi tôi trả lời đấy," lão Lưu nói xong liền quay người đi ra ngoài, "cậu muốn tìm được chỗ rộng thế này nữa thì khó lắm."
"Cái đó không cần ông bận tâm." Lữ Trạch đáp.
Lão Lưu phá lên cười khan mấy tiếng, quay người bỏ đi.
Lữ Trạch đã quyết tâm dọn đi, e rằng cũng đã có sẵn phương án địa điểm mới. Phàn Quân ngồi trở lại ghế, thoáng ngẩn ngơ.
"Mấy hôm nay tôi đều phải chạy ngoài," Lữ Trạch nhìn anh, "chỗ này nhờ cậu trông coi nhé."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
"Bây giờ tôi đang để ý mấy địa điểm, khu vực với giá cả chênh lệch nhiều lắm," Lữ Trạch cau mày, nói có phần khó khăn, "tôi phải đi so sánh qua lại... một mình không xoay sở xuể, ý bố tôi là... cũng... cũng muốn..."
Phàn Quân không nói gì, nhưng đã nghe ra được Lữ Trạch muốn nói điều gì.
Chú Lữ vẫn muốn anh giúp đỡ Lữ Trạch, cũng coi như là thử bước ra ngoài một chút.
"Tôi... không biết có được không." Phàn Quân mở lời, bởi Lữ Trạch nói khó nhọc quá, anh cũng không muốn cứ im lặng nghe, trông chẳng khác gì đang xem trò cười.
"Không sao, không gấp, vài ngày nữa," Lữ Trạch nói xong thì đẩy cửa kính ra, "chờ tôi lọc lại lần nữa, xác định được vài chỗ, lúc đó cậu xem... có thể chạy vài chuyến."
"Ừm." Phàn Quân trả lời thì cửa đã khép lại.
Vài ngày nữa thôi.
Nghe thấy câu này, Phàn Quân mới thở phào một hơi.
Dù anh chưa chính thức đồng ý với Lữ Trạch, khoảnh khắc nói ra lời đó, trong lòng vẫn dấy lên một nỗi hoảng hốt, cảm giác sợ hãi bất ngờ khiến cả người anh cứng đờ mấy giây.
Nhưng lý do anh chịu mở lời, không thẳng thừng từ chối Lữ Trạch, cũng là bởi rất rõ ràng rằng, bất kể sợ hãi đến đâu, khó khăn đến đâu, ngày này rồi cũng sẽ phải tới.
Đã mở miệng thì cũng không còn chừa lại đường lui nào cho bản thân nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!