Từ khi có ký ức đến nay, Phàn Quân gần như chưa từng khóc.
Hồi nhỏ anh không dám khóc, bởi càng khóc thì Phàn Cương đánh càng hăng, dần dần anh cũng không khóc nữa, cắn răng chịu đựng, đến nỗi cái đau buốt tận xương tủy còn chịu nổi, thì nước mắt tự nhiên cũng nén được.
Những ngày sau này, cho dù ở trong sự quan tâm chăm sóc cẩn thận của chú Lữ và dì Lệ, anh cũng không còn khóc nữa.
Có lẽ bởi anh chưa từng thật sự thân thiết với ai, thậm chí trong những người quanh mình, ngoài dì Lệ và Lữ Trạch hồi nhỏ, anh gần như chưa từng thấy ai khóc...
Nước mắt dường như đã biến mất khỏi thế giới của anh.
Thế nhưng ngay lúc này, Trâu Dương lại đang lặng lẽ khóc trên vai anh.
Cũng giống lần trước, Trâu Dương – người lúc nào trông cũng mang vài phần ngông nghênh – khi khóc lại vô cùng yên lặng.
Gần như không phát ra tiếng động nào.
Cho dù đang vùi trên vai phải của anh, thì cũng chỉ nghe được những tiếng hít mũi khẽ khàng.
Anh không nhìn thấy nước mắt của Trâu Dương, nhưng có thể cảm nhận được.
Đầu mũi hắn lạnh lẽo, nhưng hốc mắt tì lên vai anh thì nóng hổi.
Lần này nước mắt không chảy xuống từ gương mặt hắn, mà men theo bờ vai anh, nhẹ nhàng lăn xuống ngực.
Anh hơi lúng túng, khóc lóc và nước mắt đối với anh thật xa lạ, anh không biết nên nói gì hay làm gì để an ủi Trâu Dương – đang khóc một cách lặng lẽ và kìm nén đến thế.
Bàn tay anh cứ lơ lửng bên hông Trâu Dương, qua một lúc lâu, anh mới khẽ khàng siết tay lại, ôm lấy hắn, vỗ nhẹ lên lưng hắn.
Ngay khi bàn tay chạm đến, cánh tay đang ôm vai anh của Trâu Dương lập tức siết chặt hơn, hắn hít một hơi thật mạnh qua mũi.
Phàn Quân không dừng lại, cũng chẳng nghĩ ngợi thêm gì, cứ thế mà một lần rồi lại một lần, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn..... Lần gần nhất có động tác an ủi như vậy, còn là với Tiểu Bạch.
Với bất kỳ ai, anh cũng chưa từng có sự dựa dẫm yên tĩnh và trống rỗng như thế này.
Có thể là năm phút, cũng có thể chỉ ba phút, Trâu Dương khẽ động đậy, ngẩng đầu lên lấy giấy ăn lót trên vai anh, rồi lại tì đầu xuống.
Một lúc sau hắn mới khẽ thở dài: "Mắt tôi đau quá."
"... Do tì xuống à?" Phàn Quân hỏi.
"Không biết nữa," Trâu Dương cười cười, giọng nặng mũi, "tôi cũng... không biết mình sao thế nữa."
"Không sao," Phàn Quân nói, "muốn khóc thì cứ khóc thôi."
"Cảm ơn." Trâu Dương ngẩng đầu lên.
Phàn Quân định nói "không có gì", nhưng nghĩ rồi lại thôi, chỉ buông cánh tay đang ôm hắn ra.
Trâu Dương giật vài tờ giấy ăn trên bàn, qua loa lau mặt vài cái, rồi lau sạch cả nước mắt trên vai anh.
"Không cần để ý, lát nữa tôi tắm là xong." Phàn Quân nói.
"Anh đi tắm đi," Trâu Dương vứt giấy vào thùng rác, xoay người ra phòng khách, "tôi không sao rồi, cơn này qua là ổn."
"Ừ." Phàn Quân đáp một tiếng, bỏ thêm chút đường vào bát, rồi bưng ra phòng khách.
Trâu Dương ôm Đại Hắc, ngồi trên thảm trước sofa, Phàn Quân vẫn bày bàn nhỏ lên, đặt bát trứng gừng đường đỏ xuống bàn, sau đó đi vào phòng tắm.
Đại Hắc lúc này rất ngoan, cuộn tròn nằm trên đùi hắn, nhắm mắt, chân trước khẽ cào cào không khí như đang "dậm sữa".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!