Chương 32: (Vô Đề)

"Cảm ơn." Phàn Quân vẫn nhìn chuỗi hạt, ngắm nghía rất kỹ, hết lật qua lại rồi lại soi xét.

Lần này Trâu Dương không bảo anh im nữa, mà cũng nhìn chuỗi hạt, khẽ cười.

Mưa bắt đầu rơi, khóe mắt hắn thấy mặt đất xung quanh dần dần sẫm màu, chỉ có mảnh đất tròn dưới gốc cây nơi họ đứng vẫn còn nhạt màu.

"Sao cậu biết sinh nhật tôi?" Phàn Quân cất chuỗi hạt vào hộp, lại bỏ vào túi giấy.

"Hôm đi công viên," Trâu Dương nói, "tôi thấy trên thẻ khuyết tật của anh."

"Mắt tinh thế." Phàn Quân nói.

"Có đeo kính mà." Trâu Dương đáp.

Phàn Quân quay sang liếc bên cạnh: "Có mang ô không?"

"Ai mà ra ngoài lại mang cái đó," Trâu Dương vừa nói vừa ngồi xuống ghế đá, "ngồi đây một lát đi, cũng không ướt được đâu."

"Chốc nữa mưa to thì sẽ ướt đấy." Phàn Quân ngồi xuống cạnh hắn, đặt túi giấy bên người.

Túi không đứng vững, đổ xuống, anh lại dựng dậy, đặt lại ngay ngắn.

"Chưa đến trước mắt thì khỏi lo," Trâu Dương vừa nói vừa liếc nhìn anh, "sinh nhật mấy năm trước của anh... có tổ chức không?"

"Cũng có, trước kia dì Lệ thường nấu cho tôi một bát mì," Phàn Quân cười nhẹ, "sau đó... chú Lữ không giỏi nấu nướng, thì mua cho tôi một cái bánh nhỏ."

"Giờ thì sao?" Trâu Dương hỏi.

"Sau khi trưởng thành, Lữ Trạch bảo là không tổ chức sinh nhật nữa," Phàn Quân nói, "từ mười tám tuổi trở đi tôi cũng... không làm nữa."

"Anh ta lắm chuyện thật," Trâu Dương tặc lưỡi, "thế chẳng phải anh chẳng mấy khi nhận được quà à, lúc đi học bạn bè thân cũng không tặng sao?"

"Ừ, không tặng, không có," Phàn Quân nói, "tôi học cấp hai, cấp ba đều ở trường số 21."

Trâu Dương nghĩ một chút, đừng nói tính cách Phàn Quân, chỉ riêng cái trường ấy thôi, cũng chẳng dễ kết bạn.

"Đang phá án à, hỏi chi tiết thế." Phàn Quân liếc hắn.

"Cũng không hẳn," Trâu Dương nói, "chỉ thấy anh..."

"Ừ, tôi rất vui." Phàn Quân nói.

Trâu Dương cười khẽ: "Phản ứng của anh làm tôi cũng thấy vui, tôi tặng quà cho Lưu Văn Thuỵ bọn họ còn chẳng có phản ứng thế này, toàn giả vờ lộ liễu."

Phàn Quân mỉm cười, không đáp.

"Chuyển nhân viên đi." Trâu Dương bỗng dưng buông một câu.

"... Giờ chính là," Phàn Quân nói, "số 003 đang phục vụ quý khách."

"Dạo này anh bận đến thế à?" Trâu Dương vừa nói đến đây lại thấy khó chịu, "đừng nói là chỉ để không làm phiền tôi ôn thi nhé? Vĩ đại vậy sao?"

Phàn Quân khẽ cười: "Đúng là bận, chỉ là..."

Trâu Dương nhìn anh, Phàn Quân lại hơi lưỡng lự, không nói tiếp.

"Bịa không ra à?" Trâu Dương hỏi, "cần tôi giúp không."

Phàn Quân khẽ thở dài: "Võ quán cũ bên này có thể sắp bị giải tỏa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!