Chương 31: (Vô Đề)

"Ừm." Trâu Dương gật gật đầu, "hôm đó anh ấy nói cái vòng này của tao trông đẹp, tặng cái khác sợ anh ấy không thích."

"Tao cũng thích." Lưu Văn Thụy lập tức nói.

"Sinh nhật mày vừa qua đúng không." Trâu Dương liếc cậu một cái.

"À, đúng rồi, sao thế," Lưu Văn Thụy nói, "mày cũng đâu có tặng tao vòng tay đâu."

"Tao tặng mày cái gì?" Trâu Dương hỏi.

"Đồng hồ." Lưu Văn Thụy đáp.

Trâu Dương nhìn cậu ta, không nói gì.

"... Được rồi, đồng hồ đắt hơn cái này," Lưu Văn Thụy nói, "nhưng mày cũng đâu có đeo đồng hồ."

"Sinh nhật năm sau, trước ngày đó mày cứ xem trên người tao có cái gì mày muốn, tao sẽ mua cho mày một cái giống hệt." Trâu Dương thở dài.

Lưu Văn Thụy lập tức rút điện thoại ra, giơ lên nhắm vào hắn rồi mở chế độ quay video: "Nói lại lần nữa."

"Sinh nhật năm sau, trước ngày đó, mày xem trên người tao có cái gì mày muốn, tao sẽ mua cho mày một cái giống hệt." Trâu Dương lặp lại.

"OK." Lưu Văn Thụy giơ tay làm một động tác ra hiệu.

"Xin lỗi làm phiền một chút," nhân viên bán hàng bưng khay lại, bên trong có hai hộp hạt nhỏ, "vòng đã xâu sẵn thì không còn, quý khách xem có muốn chọn hạt để DIY không ạ?"

"Tôi không biết làm." Trâu Dương trả lời dứt khoát. Xâu hạt gì chứ, hắn chỉ biết mặc quần áo thôi.

"Uổng phí mấy ngón tay đẹp thế," Lưu Văn Thụy tặc lưỡi hai tiếng, "thôi để bọn tao chọn trước đi, bên chị có thể giúp xâu được không?"

"Có thể ạ, nhưng cần thu phí thủ công." Nhân viên nói.

"Được." Trâu Dương gật đầu.

Lưu Văn Thụy cùng hắn cùng cúi xuống bàn, bắt đầu chọn từng hạt một.

"Chọn hạt nhỏ một chút, giống cỡ cái trên tay tao là được," Trâu Dương dặn, "hạt to quá thì đeo vào trông như vòng của bố tao hay lần chuỗi ấy."

"Ừm." Lưu Văn Thụy gật đầu, tháo vòng tay trên tay hắn xuống đặt vào khay để đối chiếu chọn hạt, "chiều nay mày còn đi thăm ông bố chuyên lần chuỗi của mày không?"

"Đi." Trâu Dương đẩy gọng kính.

"Nhỡ ông ấy không về thì sao?" Lưu Văn Thụy nói, "trông cứ như quà tặng ngày Quốc tế Thiếu nhi ấy."

"Chắc là chưa về sớm được, tao đi muộn chút." Trâu Dương nói.

"Mày cứ bảo là mày chờ ngoài ba tiếng đồng hồ." Lưu Văn Thụy nói.

Trâu Dương liếc cậu một cái: "Diễn kịch cũng phải nói có logic."

"Đổi là tao thì chắc tao chẳng đi đâu," Lưu Văn Thụy thở dài, "nghẹn khuất."

"Thế này còn kiếm tiền nhanh hơn tao đi làm thêm," Trâu Dương nói, "bao giờ tao tốt nghiệp đi làm, tao sẽ không đi nữa."

"Chỉ vì tiền thôi sao?" Lưu Văn Thụy ghé sát lại.

"Chứ còn gì nữa." Trâu Dương lấy ngón tay chọc vào mặt cậu đẩy ra.

"Tất nhiên là vì thấy ấm ức rồi!" Lưu Văn Thụy nói, "tao vui thì cả thiên hạ vui, tao mà không vui thì mọi người cùng buồn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!