Chương 30: (Vô Đề)

Sau khi bố mất tích, không có nhà họ hàng nào chịu nhận Phàn Quân, ngay cả ông nội cũng lấy lý do không có khả năng nuôi dưỡng để từ chối lời đề nghị của khu phố muốn ông tạm thời đưa anh về chăm sóc một thời gian.

Cuối cùng chính là chú Lữ và dì Lệ chạy ngược xuôi làm thủ tục, đưa Phàn Quân về nhà mình.

Từ đó trở đi, Lữ Trạch có gì thì anh cũng sẽ có cái đó, thậm chí có lúc anh còn có được thứ mà Lữ Trạch không có.

Phàn Quân rất rõ, đối với một "con nuôi" vốn dĩ chẳng phải con nuôi như anh, vợ chồng họ thậm chí còn thiên vị anh đôi chút.

Lữ Trạch ghét anh, hồi nhỏ hay bắt nạt anh, điều đó anh vẫn thấy rất bình thường.

Bởi anh chính là kẻ đã cướp đi tình thương của bố mẹ người khác.

Gia đình chú Lữ dọn về Nam Châu Bình là sau khi đón anh về nhà được nửa năm, một là vì vợ chồng họ muốn quay lại nơi mình đã lớn lên, hai là lo Phàn Cương sẽ trở về báo thù.

Và thế là ở lại một mạch, đã hơn mười năm.

Ngoại trừ Lữ Trạch, cơ bản chú Lữ, dì Lệ và Phàn Quân đều chưa từng rời khỏi Nam Châu Bình.

Nói tất cả đều vì anh thì có lẽ không hoàn toàn chính xác, nhưng thực sự có một phần rất lớn nguyên nhân là vì anh.

Nỗi sợ hãi từng khiến thân tâm anh đau đớn đến cực điểm, như một cơn ác mộng, vẫn không cách nào tiêu tan, không cách nào thoát ra. Ở lại Nam Châu Bình là sự lựa chọn duy nhất khiến anh cảm thấy an toàn.

Mà Lữ Trạch hết lần này đến lần khác đi thi đấu, đi học, muốn rời Nam Châu Bình, lại hết lần này đến lần khác quay về, sự bất lực ấy, anh cũng có thể thấu hiểu.

Anh và Lữ Trạch coi như lớn lên cùng nhau, nhưng chưa bao giờ có thể hòa hợp, suốt cả năm nói chuyện cộng lại còn chẳng bằng số câu anh giảng cho học viên trong vài buổi.

Hôm nay như thế này, ngồi lại "nói chuyện", là lần đầu tiên trong ngần ấy năm.

Nhưng ngoài câu "xin lỗi", anh lại không nói được thêm gì khác.

Lữ Trạch liếc nhìn anh, không lên tiếng, chỉ cầm chai sữa chua trước mặt lên uống một ngụm.

Phàn Quân cũng chỉ có thể im lặng.

"Võ quán cũ này đã bị nói sẽ tháo dỡ suốt hai năm nay rồi, sớm muộn cũng phải dỡ, tôi chỉ muốn bố tôi chuẩn bị trước một chút, đừng đến lúc đó lại trở tay không kịp. Thật ra tôi mà có đi, thì cũng cứ đi thôi..." Lữ Trạch nói, "chẳng có gì to tát cả, có biết bao nhiêu người cũng đâu có ở cạnh bố mẹ cả đời."

Phàn Quân cầm chai sữa chua lên, nắm trong tay, vẫn không nói một lời.

Chuyện tháo dỡ anh không rõ, cũng không muốn tìm hiểu, hai năm nay thỉnh thoảng cũng nghe Đại Đầu Ngư bọn họ nhắc qua, nhưng anh chưa bao giờ tiếp lời, chỉ coi đó như một dạng gửi gắm của người dân Nam Châu Bình.

Tháo đi rồi sẽ tốt hơn, tháo đi rồi sẽ thay đổi.

"Nhưng tôi thì..." Lữ Trạch lại tu thêm một ngụm sữa chua, quay sang nhìn anh, "hôm nay đã là cậu nói muốn nói chuyện, vậy thì tôi có gì nói nấy thôi, cậu thấy tôi nực cười cũng được, thấy tôi vô lý cũng được..."

"Không đâu." Phàn Quân nói.

"Tôi chẳng quan tâm nữa, vốn dĩ giữa tôi và cậu cũng chẳng có mối quan hệ nào cần phải duy trì cả." Lữ Trạch nói.

"Ừm." Phàn Quân đáp khẽ.

"Lúc đầu tôi thấy cậu rất đáng thương, bố mẹ tôi muốn đón cậu về, tôi cũng đồng ý," Lữ Trạch nhìn chằm chằm vào cái cây bên đường, "nhưng sau đó thì bắt đầu ghét cậu, cái gì cũng phải chia với cậu, cái gì cũng giống cậu... rồi dần dần lại thấy cậu rất biết giả vờ, giả vờ đáng thương, giả vờ hiểu chuyện, giả vờ nhẫn nhịn, gần như chẳng bao giờ tức giận..."

Nói đến đây Lữ Trạch quay sang nhìn anh một cái.

Phàn Quân không nói gì, cũng chỉ nhìn lại hắn.

"Sau này thì tôi phát hiện cậu không phải giả vờ," Giọng Lữ Trạch càng lúc càng nhanh, như thể những lời đã đè nén quá lâu cuối cùng cũng bật ra, chậm một chút nữa sẽ bị nuốt trở lại, "cậu thực sự vốn là như vậy, và tôi lại bắt đầu ghét chính mình, nhất là sau khi mẹ tôi mất, bố tôi hình như càng thích một đứa con trai như cậu hơn. Tôi quay về Nam Châu Bình, ở lại võ quán cũ, loay hoay với võ quán mới, chính là muốn ông ấy thấy, tôi mới là con ruột, tôi không phải thứ vướng víu như Phàn Quân, tôi không cần ông ấy phải lúc nào cũng chú ý đến tôi..."

Nói đến đây, Lữ Trạch khựng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!