"Bên phải thì nghe rõ hơn một chút." Phàn Quân lại nói.
"Ồ..." Trâu Dương rõ ràng có chút bất ngờ và lúng túng, nét khó chịu trên mặt cũng phải khựng lại hai giây mới thu lại được, "xin lỗi."
"Không sao," Phàn Quân quay đầu nhìn mọi người đã tháo giày xong, "các cậu chơi đi, có việc thì gọi tôi."
"Ừ." Trâu Dương đáp.
Phàn Quân xoay người đi về phía cửa.
Sắp bước ra khỏi võ quán thì điện thoại trong túi rung lên, là tin nhắn chú Lữ gửi đến.
—Thằng bé đó là con trai của chị San, tên Trâu Dương, cháu để ý chút nhé.
Phàn Quân dừng chân, do dự hai giây rồi quay lại, ngồi xuống chiếc ghế sát tường.
Trong sân tập, Lữ Trạch đang trông mấy đứa nhỏ luyện tập, liếc mắt về phía anh, nhưng Phàn Quân không đón ánh nhìn ấy, chỉ quay sang nhìn Trâu Dương và mấy người bạn bên kia.
Chú Lữ và chị San quen nhau lâu rồi, vẫn chưa từng có dịp gặp mặt con trai của chị, giờ Trâu Dương tự tìm đến, chú Lữ chắc chắn muốn để lại ấn tượng tốt.
Phàn Quân nhắn lại cho chú Lữ một tin.
—Vầng.
Sau đó gọi điện cho bà chủ tiệm mẹ và bé cạnh võ quán mới.
Điện thoại nhanh chóng được bắt, một giọng nữ truyền đến: "Quân à? Có chuyện gì thế em?"
"Chị Tần, phiền chị bảo Khỉ gọi điện cho em," Phàn Quân nói, "nó đang tập, không mang điện thoại theo."
"Ok." Chị Tần nói xong thì cúp máy.
Chưa đến một phút sau, điện thoại của Khỉ gọi tới: "Anh vừa đi là em cầm điện thoại ngay! Sợ có chuyện gì xảy ra. Có chuyện gì không, để em dẫn người qua!"
"Lát nữa bên đó sẽ có người đến đón bọn trẻ, em mang mấy đứa còn lại qua ăn cơm." Phàn Quân nói.
"... Ồ, được," Khỉ đáp, "vừa nãy mấy người đó là ai thế?"
"Con trai chị San." Phàn Quân nói.
"Hả?" Khỉ sững ra, "Anh ta..."
Phía sau Khỉ nói gì đó Phàn Quân không nghe rõ, tai đột nhiên hơi ù, anh đưa điện thoại ra xa, ấn nhẹ vào tai: "Lát dẫn người qua thì trông chừng cẩn thận, đừng để tụi nhỏ chạy nhảy lung tung giữa đường."
"Chời đụ ngượng ói." Lưu Văn Thụy nhỏ giọng than, "vừa nãy tao còn hỏi anh ta có phải là bị điếc không nữa."
"Anh ta còn nói thật với mày là có." Lý Tri Việt nói.
"Im đi, tao chưa quên, không cần nhắc." Lưu Văn Thụy liếc xéo cậu ta một cái.
"Có khi tai anh ta bị điếc là do luyện mấy cái này quá độ chăng?" Trương Truyền Long nói rồi tung chân đá vào bao cát.
Bao cát chẳng hề nhúc nhích.
"Không biết, chỉ biết là đầu óc mày chắc bị đông lạnh mới hỏng đấy." Trâu Dương liếc sang phía Phàn Quân, thấy người này chắc thiếu ngủ, gọi điện xong liền kéo mũ che mặt, ngửa đầu ngủ tiếp.
"Bao cát này nặng hơn cái ở trường mình nhỉ," Trương Truyền Long lại đá thêm cú nữa, "sao đá mà chẳng lung lay xíu nào?"
"Chơi cho vui thôi cũng được mà..." Trâu Dương nhịn không nổi, bước đến tung một cú đá ngang, bao cát lập tức đung đưa, hắn liếc nhìn Trương Truyền Long: "Mày... mày muốn đến đây học, tao còn sợ người ta không thèm nhận."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!