Phàn Quân sẽ nhờ hắn vẽ giúp một cái avatar, chuyện này Trâu Dương thật sự không ngờ tới. Hắn thậm chí còn không nghĩ rằng Phàn Quân sẽ mở ra bức hình mà hắn đã tiện tay vẽ trong lúc lên lớp, lại còn nhìn thấy chữ ký ở đó.
Trong ký túc xá, mấy người cùng sống với nhau hai năm, cũng phải nhờ Lưu Văn Thụy nói thì họ mới chợt nhận ra.
Mà thực ra cũng chẳng ai để tâm.
"Vẽ cái đơn giản thôi," Phàn Quân nói, "giống như con heo nhỏ kia của cậu, mất bao lâu?"
"Cái đó thì đơn giản quá rồi," Trâu Dương mở album trong điện thoại, tìm ra một con tỳ hưu nhỏ mà mình từng vẽ trước đó, "vẽ một cái thế này đi."
"Có hơi phức tạp không?" Phàn Quân nhìn thoáng qua.
"Không phức tạp lắm đâu," Trâu Dương nói, "chỉ là chi tiết hơn con heo kia một chút thôi."
"Vậy thì cậu..." Phàn Quân gật đầu, "khi nào rảnh thì..."
"Lát nữa tôi vẽ cho anh." Trâu Dương nói.
Phàn Quân hơi ngẩn ra, nhìn hắn nhưng không nói gì.
"Không phiền đâu, cũng chẳng làm lỡ giấc ngủ của anh." Trâu Dương ngả người lên ghế.
"Tôi không có ý đó..." Phàn Quân nói.
"Tôi biết mà," Trâu Dương mỉm cười, "sáng nay tôi đã trốn hết tiết rồi, đâu có thiếu chút thời gian này."
Trong căn phòng nhỏ của Phàn Quân không có giấy, nhưng lại có một bộ bút dạ màu, trông cũng khá đặc biệt.
"Thấy trong cửa hàng văn phòng phẩm, cảm giác giống như cầu vồng, nên tôi mua về," Phàn Quân nói, "nhưng vẫn chưa từng dùng."
Trâu Dương lục từ balô của mình ra một xấp giấy, ngồi xếp bằng trước bàn trà, đặt giấy và bút xuống: "Tôi vẽ thử Tiểu Bạch với Đại Hắc khởi động trước."
"Ừm." Phàn Quân ngồi trên sofa nhìn hắn.
"Tiểu Bạch vốn không bị cắt đuôi, sao lại cắt tai rồi?" Trâu Dương vừa vẽ vừa hỏi.
"Hồi đầu có dặn người ta đừng cắt tai," Phàn Quân nói, "nhưng sau khi mang về thì tai nó cứ bị viêm, sợ về sau ảnh hưởng thính lực... nên vẫn phải cắt thôi."
Trâu Dương không nói gì, chỉ liếc nhìn Tiểu Bạch một cái, khẽ thở dài.
Hắn vẽ khá nhanh, không cần phác thảo, trực tiếp dùng bút dạ vẽ lên giấy.
Nhìn thì có vẻ chỉ là vài nét đơn giản, nhưng chỉ sau mấy đường, Phàn Quân đã nhận ra đó là Tiểu Bạch đang nằm bò dưới đất, tiếp đến là Đại Hắc ngồi trên lưng Tiểu Bạch.
Điều kỳ lạ là, dù chỉ dùng bút đen, nhưng Phàn Quân vẫn nhận ra Trâu Dương đang vẽ một con chó đen và một con mèo trắng.
Lần đầu gặp Trâu Dương, anh chỉ cảm thấy hắn rất đẹp trai, mang chút kiêu ngạo, nhưng thật không ngờ Trâu Dương lại là một người như thế này, rất... khác biệt.
Ngòi bút khi lướt trên mặt giấy phát ra âm thanh, nhưng ở khoảng cách này, với cái tai phải nghe không rõ, Phàn Quân chỉ có thể nhìn thấy bút trong ngón tay Trâu Dương khẽ rung động, mang đến một loại cảm giác mơ hồ mềm mại.
Phàn Quân nằm xuống sofa, gối đầu lên gối tựa, chăm chú nhìn tay hắn.
"Được rồi, cảm giác tay đã quen." Trâu Dương đổi sang một tờ giấy khác, đặt bức vẽ mèo chó sang một bên.
"Bức khởi động đó cũng cho tôi nhé." Phàn Quân nói.
"Được." Trâu Dương lại cầm bức mèo chó lên, ký tên vào góc.
"Vẽ Nhai Tí không cần quá phức tạp, đơn giản chút là được." Phàn Quân nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!