Chương 27: (Vô Đề)

"Cái gì?" Trâu Dương có chút hoài nghi lỗ tai của mình, hắn thậm chí theo bản năng còn nghiêng đầu, dỏng tai phải về phía Lữ Trạch: "Anh nói cái gì?"

"Hành chính giam ba ngày." Lữ Trạch nói.

Trâu Dương nhìn chằm chằm Lữ Trạch, mất mấy giây mới sắp xếp rõ sáu chữ ấy.

Phàn Quân bị hành chính giam ba ngày.

Ba ngày.

Hẳn là mức nhẹ nhất trong giam hành chính rồi.

Trâu Dương hơi thở phào, nhưng... tại sao?

"Tại sao vậy?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.

"Đánh người bị thương." Lữ Trạch nói.

Mấy người không nói gì, Lữ Trạch cũng không mở miệng nữa, tất cả cùng chìm vào im lặng.

"Sao lại đánh người, đánh ai cơ, anh trai?" Trâu Dương thật sự nhịn không nổi, "Anh là kem đánh răng hả, phải bóp ra từng câu một à?"

Lữ Trạch nhíu mày, nhìn hắn, vẫn không nói.

Lưu Văn Thuỵ chọt lưng Trâu Dương một cái, kéo áo lôi hắn ra sau, rồi mới hỏi Lữ Trạch: "Anh, rốt cuộc chuyện cụ thể là thế nào, anh biết không?"

"Đá gãy xương sườn người ta," Lữ Trạch cau mày, "cha của Tôn Húc Lỗi."

"Tôn Húc Lỗi?" Lưu Văn Thuỵ nhìn quanh mấy người.

"Chính là thằng nhóc hôm đó chạy tới đây kêu cứu đó." Trâu Dương nói.

Cả nhóm lại rơi vào trầm mặc, Lữ Trạch xoay người trở vào phòng tập, anh ta còn học trò đang chờ. Trâu Dương cố nhịn, không bùng nổ với anh ta.

"Thế chú Lữ đâu?" Trương Truyền Long gọi với theo sau lưng Lữ Trạch.

Lữ Trạch quay đầu liếc bọn họ, rồi lại bước trở lại, hạ thấp giọng: "Đi đưa đồ cho cậu ấy rồi, một lát nữa về."

Đợi Lữ Trạch quay vào dạy, mấy người còn ngẩn ra ở sân.

Trâu Dương thấy ngoài cổng có đứa nhỏ ló đầu vào, rồi vội thụt ra.

"Tôn Húc Lỗi đó." Hắn lập tức lao ra.

Tôn Húc Lỗi chưa đi, đang dựa vào bức tường ngoài cổng.

Thấy Trâu Dương bước ra, nó né sang bên, còn giơ tay che đầu, lí nhí gọi: "Anh Dương."

"Không đánh nhóc," Trâu Dương hỏi, "chuyện gì vậy?"

"Hôm qua..." Tôn Húc Lỗi hạ giọng, "cha em đánh em, Phàn Quân với anh Tứ ngăn lại, cha em với anh Phàn xô xát, rồi... anh Phàn đá một cước... sau đó công an tới..."

"Đá một cước mà gãy xương à? Đi bệnh viện giám định thương tích rồi?" Trâu Dương truy hỏi.

Cú đá đó của Phàn Quân cũng đủ mạnh thật...

"Ừm." Tôn Húc Lỗi gật đầu, rồi lấy tay lau mặt thật mạnh: "Đều tại em."

Trâu Dương nhìn nó: "Không phải tại nhóc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!