Chương 26: (Vô Đề)

Liên tiếp hai bữa cơm đều ăn cùng mẹ ở nhà, chuyện như vậy Trâu Dương cảm thấy đã rất lâu rồi không có.

Khá vui.

Nhưng cũng có chút không yên tâm, dù sao mẹ hắn đang yêu đương, lại còn là chuẩn bị kết hôn kiểu đó, bây giờ như thế này cũng không biết là cãi vã tạm thời hay là muốn chia tay thật.

Trâu Dương chưa từng yêu đương, mấy người như Lưu Văn Thuỵ cũng đều là loại đến lễ Tình nhân thì ngủ trong ký túc xá, hắn cũng chẳng biết tình trạng này là bình thường hay bất thường.

Hắn nằm trên giường ôm gối, không rõ là sáng nay luyện tập quá mệt, hay là mấy lời Phàn Quân nói k*ch th*ch quá, chỉ thấy rất mỏi mệt, ăn xong cơm trưa liền ngủ thẳng đến gần năm giờ.

Khi dậy thì điện thoại đầy tin nhắn.

Hắn lướt nhanh một vòng, toàn là của Lưu Văn Thuỵ với nhóm ký túc, thêm hai cái từ nhân viên bán hàng lúc đi mua quần áo.

Hắn còn cố ý kéo danh sách xuống dưới nhìn, không có Phàn Quân.

Trâu Dương mở từng tin nhắn ra xem, Lưu Văn Thuỵ gọi cho hắn mấy cuộc, chửi bới bảy tám tin.

Trong nhóm cũng chẳng có gì mới, đám kia đem nguyên nhân buổi chiều không thể leo núi lên đến đỉnh đổ hết cho việc hắn không nghe điện thoại.

Ở trong nhóm tiến hành một trận "tố cáo tập thể" với hắn.

"Thần kinh." Hắn bật cười nhỏ một tiếng, tiện tay mở khung chat của Phàn Quân ra xem.

Tên WeChat của Phàn Quân rất đơn giản, chỉ một chữ "Phàn", ảnh đại diện thoạt nhìn như một hình vẽ hoạt hình gì đó, nhưng khi hắn bấm vào xem kỹ thì mới phát hiện đó là một con "Nhai Tí"

( – một loại thần thú trong truyền thuyết Trung Hoa, biểu tượng của sự hung hãn và thích tranh đấu).

Không ngờ Phàn Quân lại dùng một cái ảnh đại diện như thế.

Nhìn qua thôi cũng thấy có thể đá bay con heo mà hắn tự vẽ tám trăm lần...

"Dương à!" Mẹ hắn gọi ngoài phòng khách, "Mẹ đi mua rau đây."

Trâu Dương nghĩ một chút, nhảy xuống giường, mở cửa phòng: "Hai mẹ con mình ra ngoài ăn một bữa đi."

"Ra ngoài ăn?" Mẹ hắn ngẩn ra, "Thế thì tốn tiền quá."

"Con muốn ra ngoài ăn." Trâu Dương nói.

"Ừ, vậy thì ra ngoài ăn," Mẹ hắn im lặng một lát, rồi quay người vào phòng ngủ, "để mẹ thay bộ quần áo đã."

"Vâng." Trâu Dương gật đầu.

"Con cũng thay đi, đừng mặc bộ đồ tập quyền buổi sáng nữa." Mẹ hắn ở trong phòng nói ra.

Thực ra hắn đã thay sang đồ thể thao, nhưng Trâu Dương vẫn lấy thêm một bộ khác để mặc.

Hai mẹ con cùng thay xong đứng trong phòng khách, mẹ hắn cười: "Ôi, chỉ ra ngoài ăn một bữa cơm mà cũng phải thay đồ riêng, long trọng thế."

"Ngày lễ mà." Trâu Dương ngáp một cái.

Đứng bên đường chờ xe, mẹ hắn liếc nhìn Trâu Dương: "Sinh nhật con... có cần mua một chiếc xe không?"

"Cái gì cơ? Sinh nhật con lại mua xe á?" Trâu Dương sững ra, "Mua xe làm gì, mẹ cũng đâu biết lái."

"Không biết nữa," Mẹ hắn nói, "nhưng con lái được mà."

"Con lái xe đi học à? Một tuần về có một lần," Trâu Dương nói, "chắc cũng không đủ cho con đem đi đâm người ta đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!