Bàn tay Phàn Quân hơi nhấc lên, dừng lại trong không trung rồi mới nâng cao thêm chút nữa, mở mắt nhìn hắn, tiện tay chạm vào sống mũi mình: "Làm sao vậy?"
"... Không có gì." Trâu Dương đáp.
Không biết vì sao lại chạm một cái, có lẽ nhìn mãi thì muốn thử sờ xem.
Vết sẹo trên gương mặt Phàn Quân, vì quá khứ tàn nhẫn đến mức không thật, nên mang một sức chấn động thị giác khác biệt.
Nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay vừa khẽ chạm vào, Trâu Dương đã lập tức rụt tay lại.
Trong thoáng chốc ấy, dường như tất cả những tổn thương mà Phàn Quân từng chịu qua đều trượt qua đầu ngón tay hắn, rõ ràng đến vậy.
Trâu Dương thậm chí còn chẳng kịp thấy ngượng.
"Cứ tưởng... trên mặt có cái gì thôi." Phàn Quân vẫn nằm yên, có lẽ vì trước mặt chỉ có Trâu Dương, anh không kéo vành mũ xuống nữa.
Chỉ là ánh nắng quá gắt, tay anh lại đặt lên che mắt.
"Anh..." Trâu Dương ngả người ra sau, một tay chống đất, "cái sẹo ấy, chạm vào có cảm giác không?"
"... Có." Phàn Quân lại chạm vào vết sẹo của mình, "chỉ là cảm giác không rõ ràng như chỗ khác thôi."
"Trương Truyền Long có một vết sẹo ở mông," Trâu Dương nói, "hồi nhỏ nó ngã, để lại một vết to lắm, nó bảo chỗ ấy chẳng có cảm giác gì, sờ vào cũng không thấy gì cả."
"Có lẽ là do vị trí khác nhau thôi," Phàn Quân nghiêng mặt nhìn hắn, "bình thường con nít đều hay bị đánh vào mông mà, dây thần kinh ít, không đau lắm."
Đúng thế, Trâu Dương thoáng khựng lại.
Sống mũi và môi, đau biết bao nhiêu...
"Có đau không?" Trâu Dương hỏi.
"Cậu muốn nghe lời thật không?" Phàn Quân khẽ cười.
"Có." Trâu Dương gật đầu.
"Không đau," Phàn Quân nói rất khẽ, "hoàn toàn không đau."
"Sao... lại thế được?" Trâu Dương ngẩn người.
"Quá sợ hãi," Phàn Quân nói, "nên chẳng còn cảm giác đau nữa."
Trâu Dương lặng im, không biết nên nói gì.
An ủi ư, không, trước chuyện này, dường như an ủi chẳng còn ý nghĩa.
Chỉ cần nói gì đó, đổi sang đề tài khác.
Nhưng nhất thời lại chẳng nghĩ ra.
"Nhưng cái này không phải bị đánh," Phàn Quân khẽ chạm vào vết sẹo trên môi trên, "cái này là bị va."
"Va thế nào?" Trâu Dương hỏi.
"Ông ta đá tôi một cú, đập vào bàn." Phàn Quân nói.
"Thế thì vẫn là đánh mà?" Trâu Dương nhíu mày, theo bản năng đưa tay ra.
Ngay khi ngón tay sắp chạm vào môi Phàn Quân, anh khẽ nghiêng đầu tránh một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!