Trâu Dương chắc do hồi sáng tập mệt, giờ ngủ say lắm, ngay cả khi điện thoại của Phàn Quân reo cũng không đánh thức được hắn.
Phàn Quân không nhìn màn hình, bấm tắt tiếng trước rồi cầm điện thoại đi vào bếp.
Cuộc gọi từ Lữ Trạch. Trên đường về, anh đã nhắn cho Lữ Trạch, nhưng anh ta mãi không trả lời, giờ mới gọi lại. Giọng điệu nghe có chút khó chịu.
"Lúc ông ta tới thì chỉ có mỗi cậu ở đó à?" Lữ Trạch hỏi.
"Còn có... Trâu Dương và mấy bạn học của cậu ấy nữa." Phàn Quân vốn không định nói, nhưng mỗi ngày Lữ Trạch đều xem bảng ghi chép buổi học, anh không nói thì anh ta cũng sẽ biết.
"Ồ, khổ cho các cậu rồi," Lữ Trạch cười lạnh một tiếng, "thế các cậu nói gì với lão Lưu?"
"Thì hỏi xem có chuyện gì," Phàn Quân đáp, "rồi nói đợi anh về rồi bàn."
"Có gì mà bàn chứ," Lữ Trạch nói, "chẳng nói được gì với ông ta cả."
"Ông ta muốn tăng bao nhiêu vậy?" Phàn Quân hỏi.
"Bốn mươi lăm, còn mấy cái phí dịch vụ quản lý gì đó thì đóng riêng," Lữ Trạch nói, "làm sao mà tôi đồng ý được, nếu không phải vì bố tôi cứ cố chấp giữ cái phòng tập cũ này, tiện cho việc chạy qua chạy lại hai bên, thì tôi đã chẳng thèm ở cái chỗ nát này..."
Phàn Quân không nói gì.
Chú Lữ ở cái nơi nát này hơn mười năm rồi.
"Nếu ông ta lại đến thì cậu đóng cửa thẳng cho tôi." Lữ Trạch nói.
"Tháng tám anh với trung tâm thương mại hết hợp đồng, anh cũng chẳng thể làm tiếp ở đây được nữa," Phàn Quân nói, "đến lúc đó tính sao?"
"Đến lúc đó rồi nói, cùng lắm thì đóng cửa trước đã." Lữ Trạch nói.
"Anh đang đùa hả?" Phàn Quân hỏi.
"Dạo này tôi đã bắt đầu tìm chỗ khác rồi." Lữ Trạch nói.
"... Thật ra, tăng chút tiền cũng không phải là không gánh nổi, đổi chỗ khác thì tiền sửa sang, phí sang nhượng đều coi như đổ sông đổ biển," Phàn Quân nói, "cho dù muốn bắt trung tâm thương mại bồi thường thì cũng chẳng biết bao giờ mới làm rõ được..."
"Không cần lo cho tôi," Lữ Trạch nói, "cho dù có mất trắng, cũng chẳng liên quan đến cậu."
"Tôi không lo cho anh." Phàn Quân vốn rất ít khi tranh cãi với Lữ Trạch, nhưng lần này có chút kìm nén không nổi.
"Bố tôi cũng chẳng cần các cậu phải lo." Lữ Trạch nói.
"Lữ Trạch, não anh mọc đầy cơ bắp rồi à?" Phàn Quân nói.
"Cậu nói cái gì?" Giọng Lữ Trạch lập tức cao vút lên.
"Anh cũng bị lãng tai hả?" Phàn Quân nói.
"... Cậu nhắc lại lần nữa xem!" Lữ Trạch gào lên.
"Câu nào?" Phàn Quân hỏi, chưa đợi Lữ Trạch kịp lên tiếng, anh cũng nâng giọng, "não anh mọc đầy cơ bắp rồi hả!"
Rồi anh dập máy.
Điện thoại của Lữ Trạch lại gọi đến ngay sau đó, Phàn Quân bấm im lặng, đợi đến khi máy tự ngắt mới nhét điện thoại vào túi, xoay người bước ra khỏi bếp.
Vừa mở cửa liền thấy Trâu Dương không biết đã tỉnh từ lúc nào, đang ngồi dựa vào sofa nhìn anh.
Phàn Quân khựng lại: "Cậu tỉnh rồi hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!