Phàn Quân cũng không biết Trâu Dương thật sự hiểu hay chỉ giả vờ hiểu, nhưng dù sao hắn vừa ngồi xuống, lại đẩy gọng kính, trông rất có khí thế, dáng dấp cũng phải là sinh viên luật trở lên.
Có điều Trâu Dương chỉ liếc qua một cái rồi ngẩng đầu nhìn sang phía ông chủ nhà, chú Lưu.
"Đây cũng đâu phải hợp đồng ký với ông đâu," Trâu Dương gõ ngón tay lên bản hợp đồng, "đây là hợp đồng chuyển nhượng mà Lữ... ông chủ ký với thương hộ trước kia, thương hộ trước là ký trực tiếp với trung tâm thương mại, ông muốn tranh chấp thì cũng nên tìm trung tâm thương mại chứ?"
Phàn Quân liếc nhìn chú Lưu một cái.
Anh chưa từng xem hợp đồng, cũng không rõ địa điểm võ quán này rốt cuộc được thuê thế nào.
Lữ Trạch chưa từng nói qua với anh việc có mâu thuẫn gì với chủ nhà, dù sao võ quán mới này cũng là Lữ Trạch dựng lên, thật ra anh chỉ là làm công ở đây, Lữ Trạch mới là ông chủ thực sự.
"Cửa hàng này của tôi là ký hợp đồng với trung tâm thương mại, chuyện chuyển nhượng qua tay giữa chừng tôi không quản," Chú Lưu châm một điếu thuốc, "nhưng hợp đồng hết hạn vào tháng Tám, hai tháng trước tôi đã nói với Lữ Trạch rồi, tôi không gia hạn với trung tâm nữa, coi như là báo trước nửa năm, thế cũng đủ nghĩa khí rồi chứ?"
Trâu Dương không nói, chỉ giơ tay ra hiệu cho chú Lưu đừng nói tiếp.
Sau đó hắn cúi đầu nhanh chóng lật đến phần thời hạn thuê trong hợp đồng.
Đám Lưu Văn Thuỵ cũng chen vào xem chung.
"Hợp đồng với trung tâm thương mại ghi hạn đến tháng mười hai, ký từng năm một..." Trâu Dương nhẹ nhàng gõ hai cái lên gọng kính, "vậy ý chú là thế nào đây?"
Từ "ông" sang "chú", Trâu Dương chuyển đổi rất trơn tru.
Tuy dùng kính ngữ nhưng thái độ thì vẫn thế, lạnh nhạt xen chút ngạo mạn.
Phàn Quân không ghé vào xem hợp đồng, chỉ dựa vào tủ lạnh nhìn Trâu Dương trước mắt mà anh chưa từng thấy qua dáng vẻ này bao giờ, là được rèn luyện từ chỗ bố hắn sao?
Ở cạnh chị San, Trâu Dương chưa bao giờ có dáng điệu như vậy.
"Vậy thì phải bàn với Lữ Trạch," Chú Lưu vung tay, "nói với cậu cũng vô ích."
"Được thôi," Trâu Dương đặt hợp đồng xuống, ngả người ra sau ghế, vốn dĩ hắn cũng không ngờ hợp đồng lại như thế, cũng chẳng biết nói tiếp thế nào, "chú cứ chờ đi."
"Tôi chờ cái gì?" Chú Lưu đập mạnh chai nước xuống bàn.
"Chờ Lữ Trạch chứ còn gì," Trâu Dương nói, "anh ta vào thành phố rồi."
Cú đập hụt khiến chú Lưu thoáng chốc có phần lúng túng, ông ta lại cầm chai nước chỉ thẳng vào Phàn Quân: "Cậu gọi điện bảo anh ta về ngay đi."
"Đã gọi rồi, anh ta không nghe," Phàn Quân nói, "chắc là bận."
Chú Lưu cười khẩy: "Thế giờ xử lý việc kiểu này thế nào?"
"Chú Lưu," Phàn Quân nói, "cho dù theo hợp đồng giữa chú với trung tâm thương mại, thì hiện giờ cũng chưa hết hạn mà."
Đúng vậy.
Câu nói này của Phàn Quân khiến Trâu Dương cũng nhận ra.
Hắn nhướn mày: "Chú Lưu có ý kiến về tiền thuê à?"
Chú Lưu không nói, chỉ trao đổi ánh mắt với người bên cạnh, rồi trầm mặc vài giây mới thốt ra: "Tôi cũng là nghĩ cho các cậu thôi."
"Cảm ơn chú." Trâu Dương nói.
"Các cậu nghĩ xem, chẳng phải là do bị bên thương hộ trước và trung tâm thương mại kia cùng nhau hại sao?" Chú Lưu nói.
Trâu Dương im lặng, không biểu lộ gì, chỉ nhìn ông ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!