Chương 2: (Vô Đề)

Trâu Dương bất chợt thở phào một hơi.

Người đàn ông sau khi đá xong tấm đệm lại ngả người về ghế, ngẩng đầu tiếp tục ngủ, nhưng đầu hơi nghiêng về phía cửa.

Chiếc mũ vẫn che nửa gương mặt, thế nhưng Trâu Dương có thể cảm nhận được ánh nhìn của anh.

Chỉ là thoáng nhìn một cái, rồi lại trở về tư thế cũ.

Trâu Dương lập tức dâng lên một cơn bực bội khó hiểu.

Thái độ gì thế?

Nếu hắn thực sự muốn đến đăng ký học, thì lúc này quay đầu bỏ đi cũng chẳng có gì lạ.

Nhóc đầu nồi vừa bị hắn hất ra một cái thì mặt sầm xuống ngay, nhưng khi phát hiện nguyên nhân là vì tấm đệm thì liền cười xoà: "Ấy, không sao đâu, ngã không trúng đâu, có anh Phàn ở đây mà."

Trâu Dương không đáp, chỉ khẽ hừ một tiếng.

"Anh tìm ông chủ bọn em có việc gì?" Đầu nồi hỏi.

Câu này quả thật khó trả lời.

"Không có việc gì cả." Trâu Dương khẽ đẩy kính.

"Vậy thì anh..." Đầu nồi có chút cảnh giác, lại liếc qua từng người một, rồi quay đầu hét sang bên kia: "Anh Phàn!"

Tiếng gào lớn đến mức cứ như thể anh Phàn cách xa nhóc tám trăm mét vậy.

"Chỉ cần nói cho anh biết chỗ gọi là võ quán cũ của nhóc ở đâu là được rồi." Trâu Dương cau mày.

Đầu nồi không đáp, chỉ quay lưng bước tới, giọng vẫn to như sấm: "Họ tìm ông chủ mà lại không chịu nói có việc gì kìa!"

Người đàn ông khẽ động, ngón tay vén chiếc mũ lên nhìn thoáng qua bên này.

Ngay sau đó anh đứng dậy, vòng qua mấy tấm đệm, đi về phía họ.

Phải nói rằng, cái dáng đi không nhanh không chậm, hơi lắc lư ấy lại toát ra khí thế không nhỏ.

Vị anh Phàn này đi thẳng đến trước mặt Trâu Dương, đến khi gần như đối diện sát mặt rồi mới dừng lại, hỏi một câu: "Có chuyện gì."

Lúc này mới có thể nhìn rõ dung mạo anh, nửa khuôn mặt phía dưới.

Rất trẻ, chỉ chừng đầu hai mươi.

Khá điển trai.

Nhưng ánh nhìn thì không giống người hiền lành, nhất là với vết sẹo kéo dài nơi mép trái trên môi.

"Võ quán cũ của các anh ở đâu?" Trâu Dương hỏi.

"Hửm?" Phàn Quân như thể chưa nghe rõ, nghiêng đầu một chút.

Hả?

Trước sự khiêu khích khó hiểu này, lửa giận trong Trâu Dương lập tức bùng lên, vừa định mở miệng chửi thì đầu nồi đã nhanh hơn một bước: "Họ muốn đến võ quán cũ!"

Hầy, cái giọng oang oang này!

Trâu Dương liếc sang đầu nấm một cái, có hơi sức đó thì đi mà lộn thêm vài vòng còn hơn, hay là chịu khó đứng ra giữ cái đệm rách kia cũng được!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!