Chương 19: (Vô Đề)

Phàn Quân nói câu này khi đang đứng dưới ngọn đèn đường, ánh sáng mờ tối phủ lên một tầng sương mỏng rọi xuống người anh, gương mặt bị che lấp dưới bóng chiếc mũ, không nhìn rõ được biểu cảm.

Lúc bố anh ra ngoài, bố anh đã nói: quay về sẽ giết mày.

Câu này nghe thế nào cũng cảm thấy rất kỳ quái, mang theo một nỗi sợ hãi quỷ dị.

Trâu Dương quay người lại đi về phía trước mặt anh: "Là bố anh... nói sao?"

"Ừ." Giọng Phàn Quân rất thấp.

Trong lòng Trâu Dương có cả trăm ngàn câu hỏi, nhưng nhất thời lại chẳng thể mở miệng ra hỏi được, suy cho cùng thì theo nghĩa đen của lời Phàn Quân, kiểu người cha như thế này chỉ xuất hiện trong các bản tin xã hội.

"Ông ấy..." Trâu Dương tổ chức ngôn từ hồi lâu, mới gượng ra được một câu: "Tại sao lại nói như vậy?"

Mấy năm học Hán ngữ coi như uổng phí.

"Chỉ là..." Phàn Quân hơi ngẩng đầu lên, "muốn giết tôi thôi."

Trâu Dương im lặng.

Gió đêm thổi qua, mấy hôm nay ban ngày nhiệt độ có ấm lên đôi chút, nhưng lời này của Phàn Quân vừa thốt ra, hắn lại đột nhiên cảm thấy cơn gió mang theo hơi lạnh, như sắp trở rét.

"Ông ta ra ngoài làm gì?" Trâu Dương hồi lâu mới hỏi thêm một câu.

"Mua thuốc lá." Phàn Quân nói.

Trâu Dương lại im lặng, ra ngoài mua bao thuốc, rồi quay về muốn giết con trai mình.

Hai câu trả lời này nghe hoàn toàn không có logic, nghe cứ như trong phim kinh dị vậy.

Phàn Quân cũng im lặng, một lúc sau mới lại lên tiếng: "Cậu mau gọi xe đi."

Trâu Dương ngẩn người, nhìn anh.

"Ở đây ít xe, qua chín giờ thì chẳng còn xe nào nhận chuyến nữa." Phàn Quân nói.

"Sau đó thì sao?" Trâu Dương hỏi, "sau khi mua thuốc lá về thì thế nào?"

"Không quay về nữa." Phàn Quân đáp.

"...Ồ." Trâu Dương liếc sang Tiểu Bạch ngồi bên cạnh, lúc này vậy mà hắn lại chẳng còn tâm trí để sợ chó nữa.

"Cậu nhớ báo cho bọn họ mười giờ ngày mai chụp hình," Phàn Quân vừa nói vừa từ từ lùi lại phía sau, "cậu có lớp lúc tám giờ rưỡi, dậy không kịp thì để muộn chút cũng được, nhưng phải trước chín giờ."

Tiểu Bạch cũng theo anh, vậy mà cũng lùi lại theo.

"Ừ." Trâu Dương gật gật đầu.

"Ngủ ngon." Phàn Quân nói.

"... Ngủ ngon." Trâu Dương nói xong vẫn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích.

Phàn Quân quay lưng đi về.

Tiểu Bạch cũng quay lưng, đi sát bên cạnh anh, một người một chó bước đều y hệt nhau.

Phàn Quân nói anh chưa từng huấn luyện riêng Tiểu Bạch, rảnh rỗi thì chơi với nó, lâu dần nó tự hiểu... Nhưng phải mất bao lâu mới thành ra thế này chứ.

Trâu Dương nhìn bóng lưng Phàn Quân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!