Chương 18: (Vô Đề)

Phàn Quân dắt Trâu Dương bước ra khỏi tòa nhà cũ, lúc này ở ngoài cửa bếp, Tiểu Bạch ngậm sợi dây dắt, lặng lẽ theo sau họ.

Trời giờ đã gần như tối hẳn, Trâu Dương chắc là còn chưa phát hiện phía sau có một con chó đen bám theo.

Phàn Quân đang nghĩ xem làm sao để cho hắn biết có con chó ở sau lưng mà không khiến hắn sợ.

Do dự một chút, anh quay lại làm một động tác tay với Tiểu Bạch: "Đứng."

Tiểu Bạch lập tức dừng nguyên tại chỗ, không đi tiếp nữa.

"Hửm?" Trâu Dương nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại.

Trước khi hắn kịp nhìn rõ, Phàn Quân đã kéo cánh tay hắn bước nhanh mấy bước mới chịu dừng lại.

"Cái..." Trâu Dương bị anh lôi đi một đoạn, rồi mới có cơ hội ngoái đầu liếc một cái, sau đó khẽ bật ra một câu: "Mẹ nó."

Có điều vì đã kéo giãn khoảng cách, hắn cũng không bị dọa quá mức.

"Buổi tối tôi ra ngoài đều mang nó theo," Phàn Quân giải thích, "cho nên vừa đi ra là nó bám theo, một lát nữa để nó..."

"Không cần," Trâu Dương nói, "để nó... cứ theo đi."

Con chó mà Phàn Quân nuôi từ nhỏ, cũng không thể vì có hắn ở đây mà bắt nó đứng yên một chỗ, hơn nữa anh còn giúp hắn nuôi mèo cơ mà.

"Theo à?" Phàn Quân nhìn hắn.

"Ừ," Trâu Dương giơ tay ước lượng một khoảng cách, "chỉ cần nó không bám sát tôi thì cũng không sao."

Phàn Quân nghĩ nghĩ, vỗ vỗ vào bên trái chân mình.

Tiểu Bạch ngoan ngoãn chạy tới, dán sát vào chân trái anh, ngẩng đầu nhìn anh.

Phàn Quân vỗ đầu nó: "Thế này được không?"

"... Được." Trâu Dương cắn răng gật đầu.

Khoảnh khắc chần chừ đó bị Phàn Quân bắt gặp, anh búng tay một cái, rồi duỗi thẳng cánh tay ra.

Tiểu Bạch lập tức đi chếch ra ngoài, giữ khoảng cách một cánh tay.

"Anh đây là..." Trâu Dương thậm chí tạm quên cả sợ hãi, "huấn luyện kiểu gì thế?"

"Cũng không có huấn luyện gì đặc biệt," Phàn Quân nói, "thường ngày rảnh rỗi tôi hay chơi với nó, lâu dần thì nó hiểu."

"Ồ." Trâu Dương gật gật đầu.

Buổi tối ở Nam Châu Bình có một vẻ phồn hoa ẩn kín, ngoài phố thì lạnh lẽo, cửa tiệm đều đóng, chỉ thỉnh thoảng có vài nhà sáng đèn, nhưng rẽ vào khu dân cư thì lại rất náo nhiệt.

Nhiều căn tầng một bị sửa thành cửa hàng, mở cửa sổ, bước vào là quán mì, quán sủi cảo, siêu thị nhỏ, tiệm quần áo, tiệm nail...

Phòng bi

-a ở đây cách khu trung tâm thương mại hơi xa, phải đi xuyên qua một khu dân cư, ba con phố rồi đến cuối đường.

Nơi này so với Bắc Tiểu Nhai vốn đượm mùi khói lửa cổ xưa thì hiện đại hơn nhiều, liên tiếp ngang qua mấy quán bar.

Tuy phong cảnh hiện đại hơn, nhưng vẫn chẳng thấy mấy người, đèn đường mờ mịt, lộ ra cảm giác không mấy an toàn.

Thế nên có chó đi theo cũng khá tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!