Chương 17: (Vô Đề)

Đây là lần đầu tiên Phàn Quân ở một nơi khác ngoài Nam Châu Bình lâu đến vậy.

Từ hơn mười giờ sáng, cho đến tận bốn giờ chiều.

Ăn trưa xong, bọn họ lại đi ngồi xe lửa nhỏ, ngắm đu quay khổng lồ, thậm chí còn chơi cả ngựa gỗ xoay vòng... Nếu không phải vì người đông, xếp hàng quá mệt mỏi, e là đám này còn có thể chơi đến tối.

Rời khỏi công viên trò chơi, trở lại trong xe, Phàn Quân cảm thấy cả thế giới như lắng lại. Anh dựa vào lưng ghế lái, khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Đối với anh, hôm nay rất vui, nhưng cũng thật mệt — còn mệt hơn cả việc bị Lữ Trạch kè kè giám sát tập luyện suốt một ngày.

"Có cần đổi tôi lái không?" Trâu Dương ngồi ghế phụ hỏi một câu.

"Mày lấy bằng xong có từng động vào xe chưa?" Lưu Văn Thụy ở ghế sau hỏi.

Trâu Dương đưa tay gõ gõ bảng đồng hồ, quay đầu nhìn Lưu Văn Thụy: "Có động mà."

"Vậy để người lớn lái đi, Dương Dương." Lý Tri Việt ngả lên người Trương Truyền Long, nhắm mắt lại.

Phàn Quân cười cười: "Để tôi lái cho."

"Được thôi, nếu anh mệt thì đổi cho Lưu Văn Thụy." Trâu Dương thắt dây an toàn, ngả lưng ra ghế, ngáp một cái, "Đường về có cần mở định vị không?"

"Không cần." Phàn Quân khởi động xe.

Xe vừa chạy chưa đến mười phút, phía sau đã vang lên tiếng ngáy.

Phàn Quân nhìn vào gương chiếu hậu một cái, ba người đã ngủ gục chồng chất lên nhau.

Lại liếc sang bên phải, Trâu Dương cũng ngủ rồi, khoanh tay, đầu hơi ngửa ra sau, kính trễ xuống sống mũi. So với ba kẻ phía sau thì tư thế ngủ gọn gàng hơn nhiều, vẫn mang theo cái cảm giác ngạo mạn như lần đầu gặp mặt.

Đường từ công viên trò chơi về Nam Châu Bình không gần, nhưng Phàn Quân vốn có thói quen ghi nhớ đường, đi qua một lần cơ bản là có thể nhớ được.

Khi cách Nam Châu Bình càng lúc càng gần, cả người anh cũng dần dần buông lỏng.

Lúc này anh mới nhận ra, trong cơ thể mình có một sợi dây vẫn luôn căng chặt, từ khi rời khỏi Nam Châu Bình đã căng mãi... có lẽ không chỉ một sợi, mà là mấy sợi.

Cho nên sau khi cuộc vui kết thúc, tâm trạng hân hoan tan đi, anh mới cảm thấy mệt.

"Trâu Dương." Bên tai có người khẽ gọi, giọng rất nhẹ.

Âm thanh này nghe quen quen, nhưng hắn lại nhất thời nghĩ không ra.

Ngay sau đó, bên tai vang lên một tiếng búng tay rất khẽ..... Là Phàn Quân.

Trâu Dương mở mắt, trước tiên quay đầu nhìn buồng lái, Phàn Quân đang nhìn hắn: "Đến rồi, các cậu muốn cùng đi ăn hay là..."

"Hử?" Trâu Dương lại quay đầu nhìn về phía trước, phát hiện xe đã dừng trong bãi đỗ của Quảng Trường Bách Thuận.

Hắn quay lại liếc ghế sau, ba người kia ngủ say như trò xếp chồng.

"Để tôi vào cùng anh đi," Trâu Dương nói, "đã đến đây rồi, tôi cũng muốn gặp mẹ tôi một chút."

"Ừ." Phàn Quân gật đầu, mở cửa xe xuống.

Trâu Dương cũng xuống, trước khi đóng cửa còn hướng vào ghế sau quát một tiếng: "Dậy đi!"

Rồi hất tay đóng cửa cái "rầm".

Qua lớp kính xe có thể thấy ba người phía sau giật bắn tỉnh trong mơ, nhảy dựng khiến cả xe lắc lư hai cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!