Chương 16: (Vô Đề)

Đu quay dây trông như một bộ khung xương khổng lồ của chiếc ô đã tháo mất vải, không ngừng mở ra khép lại hướng lên không trung.

Bằng mắt thường mà nhìn, độ k*ch th*ch rõ ràng thấp hơn tàu lượn siêu tốc rất nhiều.

Dù sao thì đu quay cũng chỉ là đu quay, có xoay mấy vòng thì nó vẫn là cái đu quay mà thôi.

Phàn Quân ngồi trên băng ghế, cúi xuống đất nôn khan hai lần, thật sự không ngờ, cái trò này suýt nữa đã khiến anh nôn ra.

Trâu Dương đứng trước mặt anh, đưa qua một chai nước đã vặn sẵn nắp.

Anh nhận lấy, ngửa đầu tu mấy ngụm mới cảm thấy dễ chịu hơn.

"Sao anh lại say cái này thế?" Trâu Dương hỏi.

"Không biết, lúc rơi xuống tôi thấy buồn nôn." Phàn Quân nói.

"Thế chắc anh không chơi được tàu hải tặc đâu," Trâu Dương nói, "cái đó ngay cả tôi chơi cũng có lúc thấy hơi buồn nôn."

Phàn Quân không nhịn được ngẩng lên nhìn hắn một cái: "Vậy mà vẫn cứ chơi?"

"k*ch th*ch mà," Trâu Dương nói, "hơn nữa tôi cũng chưa nôn bao giờ."

Phàn Quân giơ ngón cái với hắn.

Thật ra nói Trâu Dương b**n th** thì đám Lưu Văn Thụy kia cũng chẳng kém bao nhiêu, tàu hải tặc bọn họ tuy không ngồi đầu thuyền, nhưng chơi thì vẫn phải chơi.

Phàn Quân từ chối lời mời, ngồi ở cửa một quán kem gần đó chờ bọn họ.

Quả nhiên Trâu Dương vẫn ngồi đầu thuyền. Một con thuyền nhiều người như vậy, cơ bản đa số đều ngồi ở giữa, hai đầu thì vắng, đầu thuyền chỉ có một mình hắn.

Phàn Quân tựa vào ghế, khẽ đẩy vành mũ lên một chút, nhìn chiếc tàu hải tặc dưới tán mũ đang đung đưa ngày càng dữ dội.

Âm thanh xung quanh vẫn ồn ào như cũ, có người vừa nói vừa cười, có người quát tháo, có trẻ con khóc, cũng có đứa la hét chạy nhảy... cái ồn ào này hoàn toàn khác với Nam Châu Bình, anh vẫn chưa quen được.

Sự hỗn loạn mang theo chút cảm giác choáng váng.

Bên kia con tàu vẫn đang đung đưa, vành mũ che mất phần lớn tầm nhìn, chỉ còn lại hình ảnh chiếc tàu hải tặc lặp đi lặp lại trong chuyển động cơ học, như mang theo hiệu ứng thôi miên.

Ánh mắt của Phàn Quân dõi theo nhịp đi của con tàu bắt đầu trở nên mơ hồ.

Con tàu dần dần biến thành một mảng bóng đen.

Một bóng đen bị hai sợi dây kéo, lắc lư qua lại.

Bầu không khí bỗng trở nên có chút khác lạ.

Cảm giác bất an đầu tiên từ sâu trong tim dần xuất hiện.

Phàn Quân thấy khó thở.

Ngay sau đó, một nỗi sợ hãi mơ hồ đột ngột len ra từ một góc ký ức nào đó, chẳng hề có điềm báo.

Anh không thể động đậy.

Thậm chí cũng không thể rời tầm mắt vẫn đang dán chặt vào bóng đen kia.

Khi từng luồng lạnh lẽo buốt giá từ đầu ngón tay chậm rãi lan đến lòng bàn tay, anh mới bất chợt nhấc bàn tay đặt trên ghế đá lên, dạ dày quặn thắt dữ dội.

"Cái đụ má," Lưu Văn Thụy ôm bụng, nhăn mày, "tao phải đi vệ sinh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!