Hàng xóm cũ.
Gặp lại hàng xóm cũ mà không chào hỏi, thậm chí trước khi chắc chắn đối phương có nhận ra mình hay không đã vội vàng bỏ đi trước.
Hơn nữa còn trốn tránh kín đáo đến vậy.
Trâu Dương không đoán nổi nguyên nhân Phàn Quân phản ứng như thế là gì, nhưng rõ ràng đó chẳng phải chuyện gì vui vẻ. Hắn cũng không biết nên nói tiếp điều gì.
"Cô ấy đi chưa?" Phàn Quân hỏi.
Từ tấm kính lớn của siêu thị thật ra có thể nhìn thấy tiệm bánh bên kia đường, nhưng Phàn Quân vẫn quay lưng về phía đó, một lần cũng không ngoái lại.
"Để tôi xem." Trâu Dương nói.
Phàn Quân lập tức nhấc cánh tay, định ngăn hắn đi ra chỗ cửa sổ.
Nhưng Trâu Dương vốn cũng không định đi qua, nếu thực sự muốn giả vờ không quen biết, bây giờ hắn mà chạy ra cửa sổ nhìn sang, lỡ bị chị gái kia bắt gặp thì lập tức sẽ lộ.
Kinh nghiệm nhiều năm giả vờ trước mặt bố khiến hắn không lựa chọn bước qua đó, chỉ rút điện thoại ra, chụp một tấm ảnh từ xa hướng về hàng người mờ mờ bên kia, sau đó phóng to ra nhìn kỹ.
"Đang mua bánh đậu xanh rồi," Hắn nói, "chắc sắp đi rồi đó."
"Ừ." Phàn Quân gật đầu, vẫn không nhúc nhích.
Trong lòng Trâu Dương thấy rất bất an. Hắn quen Phàn Quân chưa lâu, nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, dù là khi tìm người gây sự, hay lúc lái xe giơ ngón giữa... mặc dù đa số thời điểm anh rất bình ổn, nhưng tất cả đều không ăn khớp với hình ảnh Phàn Quân lúc này.
Giờ đây, sự căng thẳng và bất an nơi Phàn Quân đã tràn ra ngoài, ngay đến ngón tay vô thức đặt trên kệ hàng dường như cũng đang run nhẹ.
Trâu Dương chăm chú nhìn chị gái bên kia đang mua bánh đậu xanh, nhân viên siêu thị thì vòng qua đầu kệ, len lén dõi theo hai người họ.
Nhưng Phàn Quân không động, hắn cũng không động.
Khung cảnh trở nên quái dị.
"Cô ấy đi rồi," Trâu Dương nói, "mua xong là đi ngay, không nhìn sang bên này."
"Ừ." Phàn Quân khẽ lắc nhẹ, có thể cảm nhận được anh thở phào ra.
"Hai người cần giúp gì không?" Nhân viên cuối cùng cũng không nhịn được mở lời.
"Có..." Trâu Dương quay sang nhìn nhân viên, chẳng hiểu sao lại hỏi một câu: "Có đào hộp không?"
"Có chứ," Nhân viên gật đầu, "ở bên này."
Khi Trâu Dương theo nhân viên đi lấy đồ hộp, Phàn Quân vẫn đứng im tại chỗ, hắn còn thấy một nhân viên khác tới thay ca, tiếp tục trông chừng "vị khách đáng ngờ" kia — người chẳng mua gì, chỉ đứng lặng đó, lại còn kéo mũ che nửa khuôn mặt.
"Còn gì nữa không?" Nhân viên nhìn lon đào trong tay Trâu Dương.
Quả thật trông có vẻ khả nghi, bị nhân viên nghi ngờ xong lại chỉ mua đúng một lon đào.
Thế là Trâu Dương tiện tay chỉ sang cái lò nướng điện bên cạnh: "Lấy thêm năm cái xúc xích nướng."
Dù sao mấy người trên xe lúc nào cũng có thể nhét đồ ăn vào miệng.
Lưu Văn Thụy gửi tin nhắn tới:
— Không sao chứ? Tiền gửi xe chưa trả đâu, hai người đừng chạy đó.
Trâu Dương bật cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!