Chương 14: (Vô Đề)

Phàn Quân cũng liếc nhìn qua cổ tay của Trâu Dương.

Thực ra dưới ống tay áo khoác chỉ lộ ra một đoạn nhỏ xíu ở cổ tay, nếu không phải chị San vừa lúc cũng định gắp đồ ăn, thì bình thường chẳng ai để ý đến.

"Không sao đâu mẹ," Trâu Dương nhanh tay gắp một miếng thịt bỏ vào bát mình, "chỉ là..."

Chỉ là gì, e rằng Trâu Dương cũng chưa nghĩ xong, vừa dứt câu còn liếc nhìn anh một cái.

"... Tôi lỡ nắm một cái," Phàn Quân đành phải bịa đại, "lúc tập hồi nãy."

"Cháu dùng sức lớn thế à?" Chú Lữ ngạc nhiên.

"Phớ không?" Khỉ – nhân chứng hiện trường – cúi đầu lục tìm ký ức, vài giây sau ngẩng lên, "Anh cũng đâu có nắm mà..."

"Có..." Phàn Quân nhìn Khỉ, "lúc anh quặp chân quật ngã cậu ấy ra sau..."

"Anh ấy còn bị anh... ồ," Khỉ quả là con khỉ lanh lợi, lập tức phản ứng kịp, "đúng rồi! Ờ ha lúc đó đó, ảnh ngã xuống, anh còn kéo ảnh một cái, quăng nửa vòng..."

"... Anh không có." Phàn Quân nói.

"Dù sao cũng là lỡ tay thôi." Khỉ hạ luôn bản án.

"Không sao," Trâu Dương cuối cùng cũng lên tiếng, "con chẳng thấy đau gì, chỉ nhìn thì hơi ghê thôi."

"Để lát nữa mẹ lấy chút thuốc bôi cho con." Chị San nói.

"Vâng." Trâu Dương gật đầu.

"Sau này chú ý chút," Chú Lữ dặn, "Trâu Dương tuy có chút nền tảng, nhưng vẫn khác với mấy học viên lâu năm..."

"Vâng." Phàn Quân gật đầu.

Mà Trâu Dương thì vẫn mạnh hơn không ít học viên cũ.

Lữ Trạch không nói gì, sắc mặt không tốt, còn mang chút nghi hoặc.

Nhưng Phàn Quân biết anh ta sẽ không hỏi.

Đành phải coi như mặc định Trâu Dương "da mỏng dễ bầm".

Có lẽ hôm nay tập luyện khá nặng, Trâu Dương bắt đầu thấy đói, bánh rán của chú Lữ hình như còn thơm hơn cả bánh mẹ rán, món hầm cũng ngon, thêm mấy đứa trẻ vừa ăn vừa ríu rít, náo nhiệt đến mức chẳng ai chen lời được, hắn cũng chẳng cần cố tìm chuyện nói, chỉ cần cắm đầu ăn một trận.

Cảm giác dạ dày mình bị nhồi đầy trơn láng.

Ăn xong, mấy đứa nhỏ dưới sự dẫn dắt của Khỉ bắt đầu hoạt động "rửa bát tập thể", nhìn thì nguy hiểm, Trâu Dương nghi ngờ trong bếp võ quán chẳng có hai cái bát nào cùng loại, chính là vì cái công đoạn này.

Hắn ngả người ra ghế, lấy điện thoại ra định hỏi ký túc xá chiều nay ai có sắp xếp gì.

Trong nhóm đang khá rôm rả, ba người bàn luận về lịch nghỉ lễ mùng Một chơi thế nào. Năm nhất còn than thở muốn về nhà ngay cả cuối tuần, bây giờ hễ có kỳ nghỉ lại chỉ nghĩ cách chơi.

Đang gõ chữ thì điện thoại reo, Lưu Văn Thuỵ gọi đến.

"Hửm?" Trâu Dương nghe máy.

"Mày xem nhóm chưa?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.

"Đang xem," Trâu Dương nói, "sao thế?"

"Kế hoạch của bọn tao, mày có ý kiến gì không?" Lưu Văn Thuỵ nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!