Chương 13: (Vô Đề)

Từ hôm đó sau khi khóc xong, rồi đến lúc Trâu Dương đi tìm mấy thằng ngốc ở trường cấp ba số 21 gây sự, cho đến hôm qua đánh Lữ Trạch, Phàn Quân cảm thấy hắn luôn nén trong lòng một luồng khí uất.

Nhưng anh cũng không hoàn toàn chắc chắn, vì phần lớn thời gian Trâu Dương trông vẫn khá kiềm chế.

Mãi cho đến lúc này, khi hắn ngồi dưới đất, mặt không cảm xúc mà thốt ra một chữ "Đã".

Quả thật là đang dồn nén.

"Có mang găng tay không?" Anh lại kiểm tra cổ tay Trâu Dương một lần nữa, xác định tuy là bị bỏng lạnh, nhưng không phải loại quá nghiêm trọng.

"Hử?" Trâu Dương ngẩng đầu nhìn anh.

"Có mang găng tay không?" Phàn Quân hỏi lại.

"Có mang." Trâu Dương nói.

"Đeo vào đi," Phàn Quân nói, "để tôi xem trình độ của cậu."

Trâu Dương im lặng một lúc, rồi đứng dậy, nhìn cổ tay mình: "Thế chẳng phải đau chết đi được à."

"Nhịn." Phàn Quân đáp.

Trâu Dương không nói thêm gì nữa, quay người vào phòng thay đồ, lấy găng tay từ trong túi ra, vừa quấn băng vừa đi ra khu tập luyện.

Hắn không hiểu tại sao Phàn Quân lại đột nhiên đưa ra đề nghị này, mà cũng lười hỏi.

Chỉ mơ hồ cảm thấy hưng phấn.

Dù có lo lắng cho cổ tay, nhưng vẫn hưng phấn, đau hay không cũng chẳng quan tâm lắm.

Phàn Quân đã mặc xong bảo hộ, cầm găng tay đỡ đứng chờ hắn trong khu tập luyện.

"Anh không đánh trực tiếp với tôi hả?" Trâu Dương nhìn găng đỡ trong tay anh.

"Thế thì cậu chỉ có nước ăn đòn thôi." Phàn Quân nói.

"... Anh đúng là," Trâu Dương chửi khẽ, lại liếc qua bộ bảo hộ trên người anh, "thế mà anh còn mặc đồ bảo hộ."

"Cậu có nhịn được mà không đá hay vật tôi không." Phàn Quân nói.

Trâu Dương không trả lời, chỉ khẽ tặc lưỡi một tiếng.

"Bắt đầu đi," Phàn Quân nói, "chạy năm vòng khởi động."

"Cái gì?" Trâu Dương ngẩn ra.

"Chạy năm vòng khởi động." Phàn Quân lặp lại, lần này giọng nghiêm túc hơn hẳn, có chút cảm giác anh là huấn luyện viên của hắn..... Ờ đúng là huấn luyện viên thật.

Trâu Dương đổi giày, chạy quanh khu tập luyện năm vòng liền.

Học viên của lớp Đàm Như hôm nay cũng đến, trông khá hăng hái, thấy hắn chạy ngang qua còn chào một câu: "Anh em, cậu còn tập chạy đường dài nữa hả?"

... Lớp của cô Đàm quả nhiên cường độ chưa đủ cao!

Bình thường khởi động sẽ không đơn giản thế này, nhưng hôm nay xem như ngoại lệ. Nhìn Trâu Dương chạy xong trở lại, Phàn Quân vỗ vỗ găng đỡ: "Lên."

Trâu Dương đưa chân phải về sau, hơi nghiêng người đứng tấn.

Tư thế thực chiến tĩnh chờ này rất chuẩn, nhìn ra được hắn từng học qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!