Ngay từ lúc Lữ Trạch bước vào võ quán, Trâu Dương đã nhìn ra anh ta đến là để gây sự. Ban đầu mấy câu nói với Phàn Quân hắn còn chưa nghe rõ lắm, nhưng nửa câu cuối thì từng chữ một hắn đều nghe không sót.
Ngọn lửa bùng lên trong chớp mắt, cảm xúc của Trâu Dương suýt chút nữa không kịp theo.
Nếu không phải Phàn Quân chặn ở giữa, bước ném thẻ căn bản đã không có, hắn trực tiếp sẽ lao lên động thủ ngay.
Vài giây sau Lữ Trạch mới kịp phản ứng, anh ta đá ghế, vòng ra từ sau quầy lễ tân: "Mua khóa học phải không? Lại đây, để tôi thử xem cậu có bao nhiêu mà dám mua khóa của tôi..."
Phàn Quân vội đưa tay đè vào ngực anh ta: "Anh đừng..."
Lữ Trạch vung tay hất mạnh tay anh ra.
Ngay giây sau, Phàn Quân lại chặn trước ngực hắn, lần này là trực tiếp túm chặt lấy cổ áo anh ta, rồi quay đầu lại đưa tay chắn trước mặt Trâu Dương: "Trâu Dương..."
Trâu Dương hoàn toàn không nhìn mặt anh, chỉ chăm chăm nhìn Lữ Trạch, đưa ngón tay trỏ gẩy sống mũi, tháo kính xuống.
"Đừng đứng xem kịch nữa!" Phàn Quân gầm lên một tiếng với đám người Lưu Văn Thụy vốn đã bước lại gần nhưng vẫn khoanh tay lạnh mặt quan sát, "Kéo cậu ấy lại!"
"Ê!" Lưu Văn Thụy đáp một tiếng, lập tức lao hai bước tới bên Trâu Dương, vỗ nhẹ vào lưng hắn: "Dương à, đừng giận..."
Trâu Dương đưa kính cho cậu ta, cậu ta theo bản năng đưa tay đón lấy.
Chưa đợi Lý Tri Việt và Trương Truyền Long đứng chắn hẳn bên cạnh, lợi dụng khoảnh khắc Phàn Quân quay đầu nhìn Lữ Trạch, Trâu Dương bất ngờ lao lên một bước, mạnh mẽ dậm chân bật người, chống tay vào vai Phàn Quân nhảy vọt lên.
Một cú đấm thẳng vào mặt Lữ Trạch bên kia.
Lữ Trạch quả không hổ là quán quân, tuy ban đầu tầm nhìn bị Phàn Quân chắn mất, áo trước ngực cũng bị túm, nhưng đến phút chót anh ta vẫn kịp nghiêng mạnh đầu.
Cú đấm nhắm ngay sống mũi rơi xuống gò má anh ta.
Ngay sau đó, cổ tay Trâu Dương đã bị Lữ Trạch chộp chặt.
Chiêu này cùng môn với Phàn Quân, nhưng ra tay rõ ràng tàn nhẫn hơn nhiều. Trâu Dương xoay cổ tay, phát hiện hoàn toàn không thể giãy thoát.
Tiếp đó Lữ Trạch bắt đầu vặn, ép mạnh cổ tay hắn xuống.
"Lữ Trạch!" Phàn Quân quát lớn, đồng thời nắm chặt lấy cổ tay Lữ Trạch, "Buông ra!"
Một mình Lữ Trạch không thể chống lại sức của cả Phàn Quân và Trâu Dương, anh ta không thể tiếp tục ép xuống, nhưng cũng không chịu buông, trong mắt lửa giận bùng cháy.
Lúc này đám Lưu Văn Thụy mới thật sự cuống, nhào lên định kéo Lữ Trạch ra.
Nhưng Lữ Trạch cực kỳ vững, không hề lay chuyển, còn quét tay hất Trương Truyền Long ngã ngồi xuống đất.
"Đệt!" Trương Truyền Long ngồi phịch xuống chửi một câu.
Phàn Quân nghiến răng, thừa lúc Lữ Trạch phân tâm hất Trương Truyền Long, anh tung một cú đấm vào xương sườn anh ta.
Lữ Trạch hít mạnh một hơi, lực siết trên tay cuối cùng cũng lơi ra, Trâu Dương lập tức giật mạnh cánh tay, hất tay anh ta ra.
Phàn Quân cũng buông hắn, đồng thời đẩy hắn ra, lùi lại một bước.
Lữ Trạch còn định lao lên thêm một cú thì một bóng người vọt vào giữa anh ta và Phàn Quân, hai tay đồng thời chụp chặt cánh tay anh ta.
"Hai vị tiền bối!" Đàm Như xoạc chân thành thế cung, gồng chặt cánh tay Lữ Trạch, "Tôi mới đi làm ngày đầu tiên, ngày đầu tiên thôi, đừng làm khó tôi!"
Lữ Trạch nghiến răng nhìn cô một cái, giằng co hai giây rồi mới rút tay lại.
"Tao sẽ nhớ cú đấm này." Lữ Trạch chỉ vào Trâu Dương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!