Ban ngày cuối tuần, bên hội quán mới khá đông người, khu tập luyện náo nhiệt hẳn lên.
Tuần trước Lữ Trạch có làm ít quảng bá, nên cũng thu hút được vài học viên mới. Hội quán mới vốn chỉ có hai huấn luyện viên là Phàn Quân và Thiết Bang, lúc này không đủ xoay xở, lịch dạy của Phàn Quân kín từ sáng đến tối.
May mà có một huấn luyện viên mới đã vượt qua buổi phỏng vấn của Lữ Trạch, là một cô gái tên Đàm Như, lúc này Phàn Quân đang đứng xem cô dạy thử cho Khỉ.
Buổi chiều Trâu Dương sẽ mang đồ qua, anh tiện thể chuyển buổi học của học viên mới vào buổi tối cho Đàm Như đảm nhận, sang tuần sau sẽ không còn vất vả như thế.
Có lẽ vì chưa yên tâm về cô, nên trong lúc dạy thử, Lữ Trạch cũng cố ý ghé qua một chuyến, đứng ở cửa từ xa xem một hồi lâu, đến khi chú Lữ gọi đi mua ít thức ăn mang về võ quán cũ thì mới rời đi.
Phàn Quân cảm thấy tiết dạy của Đàm Như còn chi tiết hơn cả anh và Thiết Bang, nghiệp vụ cũng rất vững. Khi kết thúc buổi dạy thử, Khỉ gật đầu với Phàn Quân, ý nói nhóc thấy huấn luyện viên Đàm rất tốt.
"Huấn luyện viên Đàm có nhận xét gì về học viên không?" Phàn Quân hỏi.
"Sao mà còn đánh giá cả em nữa?" Khỉ đang định đi ngay lập tức ghé vào chen một câu.
"Nền tảng khá chắc," Đàm Như đáp, "sức mạnh và bùng nổ đều tốt."
Khỉ hài lòng gật gù: "Ờ, đúng là em..."
"Còn thiếu sót thì sao?" Phàn Quân lại hỏi.
"Ủa gì..." Khỉ định xen vào nhưng không kịp.
"Khả năng kiểm soát cơ bắp có thể rèn thêm." Đàm Như nói.
"Hả? Cái gì..." Khỉ nhìn cô chằm chằm.
"Quá chú trọng đến tính biểu diễn của động tác, mà xem nhẹ thực chiến..." Đàm Như tiếp tục nói.
"Gì gì, cái gì..." Khỉ lại quay sang nhìn Phàn Quân.
"Nó thích khoe kỹ thuật." Phàn Quân nói.
"Em muốn nghỉ học!" Khỉ xoay người chạy về phía cửa.
"Muốn nghỉ thì tìm Lữ Trạch." Phàn Quân đáp.
Khỉ quay người trở lại ngay lập tức.
"Huấn luyện viên Đàm nghỉ ngơi đi, ăn cơm trước đã," Phàn Quân nhìn đồng hồ, "học viên bảy giờ mới tới."
"Ừm." Đàm Như mỉm cười, vỗ vai Khỉ, "Vất vả rồi em trai, thực lực của em vẫn rất mạnh đấy."
"Chà," Khỉ hất tóc, vung tay, "cũng thường thôi í mà."
"Biết thế thì tốt." Phàn Quân nói.
"Anh Phàn?" Khỉ trừng mắt nhìn anh.
"Chút nữa nhóc dẫn hai anh em Bân Bân tập trước đi," Phàn Quân nói, "anh đi ăn cơm."
"Em cũng chưa ăn mà, anh." Khỉ nói.
"Lát nữa về rồi ăn, lúc nãy anh vừa thấy mẹ em vẫn chưa xào đồ ăn xong đâu." Phàn Quân nói.
Khỉ và anh em Bân Bân đều là con của các tiểu thương ở đây, Khỉ ở võ quán lâu hơn, trước kia tập ở võ quán cũ, sau khi chuyển sang võ quán mới thì dù có lớp hay không, không có chỗ đi thì họ cũng ở lì trong quán.
Phàn Quân ra ngoài mua một suất cơm niêu, loại thịt ba chỉ xào dưa chua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!