Chương 109: Hoàn chính văn

Con dao găm này thật sự rất đẹp, trên cả chuôi lẫn lưỡi dao đều có hoa văn được chạm khắc, tìm một cái giá để bánh trà đặt lên bàn mà bày nó ra, tuyệt đối khí chất ngút trời.

Với kiểu người như Lưu Văn Thuỵ, chưa biết chừng còn sẽ cầm con dao này chụp mấy tấm ảnh cận mặt làm bộ ngầu, đăng thành chín ô vuông.

Quá chu đáo rồi.

Phàn Quân đúng là cực kỳ chu đáo!

Mặc dù xét về mặt chế tác... có lẽ con dao này không tinh xảo bằng chiếc mặt nạ, dù sao thì trên mặt nạ còn có rất nhiều đường nét và hoa văn, lại còn chỗ lồi lõm phức tạp, thậm chí phải đục lỗ để xâu dây xích... nhưng đó không phải là trọng điểm!

Trọng điểm là Phàn Quân đã lặng lẽ rèn một con dao đem tặng cho Lưu Văn Thuỵ!

Hơn nữa trước đó thậm chí còn chẳng hề bàn bạc với hắn một câu nào!

Chỉ một món quà sinh nhật mà Phàn Quân tặng cho Lưu Văn Thuỵ đã khiến cả ký túc xá đồng loạt kinh ngạc!

Lưu Văn Thuỵ đúng là anh em chí cốt của hắn, rất chí cốt, chí cốt suốt mười mấy năm!

Nhưng chí cốt cũng không có nghĩa là khi thấy bạn trai mình lén sau lưng mà tặng cho anh em chí cốt một món quà sinh nhật thủ công bí mật, hắn sẽ không bốc hỏa.

"Trâu Dương," Phàn Quân nhìn hắn, "anh còn chưa nói hết..."

"Thì nói hết đi, ai cản anh?" Trâu Dương cũng nhìn anh.

Lưu Văn Thuỵ ở bên cạnh cầm con dao, cũng lên tiếng: "Trâu Dương à, con dao này không phải là..."

"Cầm chắc dao của mày đi, hóng cái gì mà hóng." Trâu Dương chẳng thèm liếc nhìn cậu.

Phàn Quân cười khẽ: "Anh vừa định nói, nhưng mà..."

"Nhưng mà nhưng mà gì nữa." Trâu Dương ngồi phịch xuống sofa.

Khoảnh khắc ngồi xuống, hắn mới phản ứng lại.

"... Nhưng mà cái gì?" Hắn hỏi.

"Nhưng mà không phải anh làm," Phàn Quân nói, "anh đặt chỗ Tiểu Long, nhờ cô ấy rèn giúp."

"Ồ." Trâu Dương ậm ừ một tiếng.

Hai giây sau hắn ngửa đầu tựa lên sofa, nhắm mắt lại.

Thôi kệ.

Không nhìn thì cũng chẳng còn thấy ngượng nữa.

"Tao thấy mày á, bình thường thông minh như thế, sao từ sau khi..." Lưu Văn Thuỵ cất dao vào hộp, ôm hộp ngồi xuống cạnh hắn, giọng hạ thấp, "yêu đương rồi thì lại..."

"Sao nào, tình đến thì phải nhận, đó mới là chuyện đàn ông," Trâu Dương nói, "khác với mấy thằng theo chủ nghĩa độc thân như mày."

"Được thui," Lưu Văn Thuỵ khựng lại, rồi đưa tay sờ cặp kính bảo hộ treo trước ngực mình — đó là món quà riêng Trâu Dương tặng, do chính cậu ta chỉ định, lại còn khá đắt tiền, "mày nói gì cũng đúng."

Trâu Dương bật cười.

"Đồ ăn bao giờ mới tới?" Phàn Quân hỏi Lý Tri Việt một câu, rồi ngồi xuống cạnh hắn, "muốn uống gì, tôi làm cho."

"Sắp rồi, vừa nãy tôi gọi hỏi, họ bảo hai mươi phút nữa," Lý Tri Việt đáp, "lúc nãy anh Lục mang cho chúng ta chút đồ uống rồi, chưa cần vội."

"Em muốn gọi món." Trâu Dương nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!