Chương 108: (Vô Đề)

Cảm xúc của con người đôi khi thật kỳ diệu.

Cùng một người, cùng một cuộc sống, chỉ vì một câu nói mà bỗng chốc trở nên khác hẳn.

Anh yêu em.

Ba chữ thật đơn giản.

Ba chữ mà ngay cả khi đùa giỡn với người ta cũng dễ dàng nói ra.

Đến mức Lưu Văn Thuỵ mua đồ trên mạng, chỉ cần được nhân viên bán hàng ưu đãi chút, cũng có thể trả lời lại một câu: "Sa rang hê."

Ba chữ vừa nhẹ lại vừa nặng ấy, vào khoảnh khắc được nói ra một cách trang trọng, liền có thể khiến cho tất cả những điều bình thường mỗi ngày mở mắt nhìn thấy bỗng trở nên đầy hương vị.

"Buổi trưa em cũng ăn cùng bọn họ hả?" Phàn Quân hỏi.

"Ừm." Trâu Dương ngồi ở mép giường, vừa ngáp vừa cầm điện thoại lên xem, "Anh không đi với tụi em thật sao?"

Hôm nay mấy người trong ký túc xá của hắn hẹn nhau dưới sự chỉ đạo của Lưu Văn Thuỵ đi mua quà sinh nhật cho Lưu Văn Thuỵ.

"Hôm nay bên trang trí nội thất đến quyết toán," Phàn Quân nói, "Hà Xuyên liệt một cái danh sách dài hai mét đòi trừ tiền, anh mà không có mặt, sợ anh ta bị người ta đánh chết mất."

Trâu Dương bật cười: "Cũng không hiểu được mấy chục năm trước anh ta sống thế nào mà qua nổi."

"Ăn cũng không ít trận đòn," Phàn Quân nói, "có lúc nghe anh ta kể chuyện hồi trước, cảm giác như anh ta vốn chẳng thể sống nổi, bây giờ thật ra người đang nói chuyện với bọn anh chỉ là cái hồn thôi."

"Thế anh vẫn nên đến cửa hàng đi," Trâu Dương nằm trở lại giường, duỗi người một cái, "ít nhất cái cửa hàng này phải hoàn vốn rồi anh ta mới chết được."

"Ừ, em tháo ga giường với mấy cái đó ra, hôm nay giặt luôn." Phàn Quân xoay người đi về phía bếp.

"Em tháo á?" Trâu Dương vẫn nằm yên, chỉ buông một câu hỏi.

"Em tháo, ga giường, vỏ gối, nhét hết vào máy giặt." Phàn Quân nói.

"Hôm qua có bẩn đâu? Không có mà?" Trâu Dương sờ lên ga giường, "Vỏ rách à? Nhưng cũng đâu thể cả hai cái đều..."

"Trâu Dương." Phàn Quân quay lại lần nữa.

"Làm gì." Trâu Dương hỏi.

"Cái miệng em bớt chút đi, anh thật sợ em lỡ miệng quen rồi ra ngoài cũng tuôn thế này." Phàn Quân nói.

"Không đâu, em..." Trâu Dương do dự một chút, cảm thấy bản thân cũng không hoàn toàn đáng tin, đúng là thỉnh thoảng có nói lỡ, hắn thở dài, "Mấy cái ga giường vỏ gối này đâu có thay lâu lắm đâu?"

"Bác sĩ nói một tháng thay một lần thì tốt hơn," Phàn Quân nói, "ở ký túc em không thay à?"

"Có thay, nhưng không biết bao lâu một lần, anyway, cứ khi nào Lý Tri Việt bảo phải giặt ga giường thì bọn em mới thay." Trâu Dương đáp.

"Lý Tri Việt chắc là người trong ký túc của em mong tốt nghiệp nhất..." Phàn Quân hỏi.

"Biến đi." Trâu Dương cười nói.

"Tháo đi." Phàn Quân vừa nói vừa quay lại đi vào bếp.

"Thế còn anh? Anh cứ rảnh rang thế à?" Trâu Dương xoay người, hô to một tiếng.

"Hôm qua không phải em bảo anh nấu mì cho em à!" Phàn Quân trong bếp cũng hô vọng lại, "Anh đang nấu đây! Còn lải nhải nữa là mì nở nhão hết rồi!"

"...Ờ." Trâu Dương đáp, có chút vui vẻ đứng dậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!