So với sự náo nhiệt khi nãy trên núi, nghĩa trang lại tĩnh lặng khác thường, không xe, không người, cũng chẳng có âm thanh gì.
Xe không chạy thẳng vào, nên đoạn đường từ bãi đỗ đến nghĩa trang, hai người phải đi bộ vào.
Đoạn đường này khá dài, cũng là đi lên dốc, nhưng không phải bậc thang, độ dốc cũng không lớn.
Cả nghĩa trang lúc này nằm trong bóng núi, không bị nắng chiếu trực tiếp, gió lại thổi qua từng hồi, cho dù vẫn ôm theo một bó hoa lớn, đi đường cũng chẳng thấy mệt.
"Có bản đồ này, cũng khá chi tiết đấy." Trâu Dương thấy bên đường có tấm bản đồ, bước lại nhìn, "Giờ mình đi đâu đây anh?"
Phàn Quân đi tới, chỉ vào vị trí trên cùng của bản đồ: "Ở đây, hơi xa một chút."
"Không sao, cứ thong thả đi dần qua đó." Trâu Dương nói, "Anh có đói không?"
"Vừa ăn xong, anh không đến mức mới thế này đã đói đâu." Phàn Quân cười.
"Em đói rồi." Trâu Dương xoa bụng, vừa đi vừa nói, "Lúc đi từ cáp treo xuống, em thấy có một quán chay, lát nữa mình đi thử nhé?"
"Chay á?" Phàn Quân hỏi.
"Anh mà không có thịt thì không sống nổi sao?" Trâu Dương liếc anh một cái.
"Cũng không hẳn," Phàn Quân bật cười, "bữa tối ăn thịt cũng được, một bữa chay chẳng sao."
Đi thêm một đoạn, ven đường bắt đầu xuất hiện nhiều bia mộ hơn, từng hàng từng hàng, đứng xen giữa những mảng sáng tối do nắng và bóng cây đan vào nhau.
Nghĩa trang rất rộng, từ ngoài vào trong, bia mộ cũng từ mới đến cũ, giống như đang đi trong dòng thời gian, hai bên là từng cuộc đời xa lạ, dài hay ngắn, vui hay buồn.
Nhưng chẳng ai biết được câu chuyện phía sau từng bia mộ.
Cũng như không ai biết, phía sau tấm bia của mẹ Phàn Quân, bà từng trải qua những gì, từng nghĩ gì, từng mong chờ điều gì...
Liệu bà có muốn biết, sau này mọi chuyện đã thế nào không.
Có lẽ đó cũng chính là lý do con người đi tảo mộ, để kể cho họ nghe về những chuyện sau này.
Ban đầu Phàn Quân còn trò chuyện lặt vặt với hắn, nhưng khi gần đến nơi, anh bắt đầu trầm lặng hẳn.
Bốn phía chỉ còn lại tiếng bước chân của hai người.
Trâu Dương khẽ đưa tay chạm vào cánh tay anh, rồi nắm lấy bàn tay anh.
Phàn Quân quay sang nhìn hắn một cái, mỉm cười, siết chặt tay hắn: "Anh hơi... căng thẳng."
"Căng thẳng gì chứ," Trâu Dương nói, "em vừa đẹp trai vừa xuất sắc thế này, anh còn sợ mẹ anh không thích em à."
"Không đâu," Phàn Quân siết nhẹ lòng bàn tay hắn, "sẽ chẳng ai không thích em cả."
"Chưa chắc." Trâu Dương đáp.
"Ai không thích em, nói anh nghe," Phàn Quân lập tức nâng giọng, "anh giúp em đánh hắn!"
Trâu Dương bước sang bên cạnh, nghiêng mắt nhìn anh.
"Hửm?" Phàn Quân cũng nhìn lại.
"Anh đúng là đồ b**n th**." Trâu Dương bật cười.
"Không bằng em." Phàn Quân đáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!