Chương 106: (Vô Đề)

"Em điên rồi sao." Phàn Quân đè thấp giọng.

"Ừ hứm." Trâu Dương khẽ đáp, bàn tay trượt xuống luồn vào trong quần anh.

"Em...!" Phàn Quân phản tay giữ chặt cổ tay hắn, kéo một cái mà không hề kéo ra được, "em đã rửa tay chưa đấy!"

Động tác của Trâu Dương dừng lại, Phàn Quân nhân lúc hắn buông lỏng liền kéo tay hắn ra.

Trâu Dương lùi lại một bước, chỉ vào anh, rồi xoay người đi về phía cửa. Đến cạnh cửa hắn lại chỉ vào anh: "Ngồi yên đó, dám bước ra em cho ăn đòn."

... Khẩu khí lớn thật.

Phàn Quân nhìn hắn, không nói gì, nhưng cũng không bước ra ngoài.

Anh không biết Trâu Dương định làm gì.

Mười giây sau, Trâu Dương xoa tay quay lại, đồng thời anh ngửi thấy thoang thoảng mùi cồn sát khuẩn.

"Gì vậy?" Phàn Quân sững ra.

"Trên kệ có một chai gel rửa tay khô," Trâu Dương nhướng mày với anh, "ai mua để đấy thế, cũng chu đáo nhỉ."

"... Lữ Trạch mua." Phàn Quân nói.

"Tốt hơn loại mẹ em mua, cái kia cứ dính dính tay." Trâu Dương dùng chân khẽ móc cánh cửa kéo lại, cửa khép lại.

Hắn cúi sát, rất cẩn thận dùng ngón út khảy một cái khóa trái cửa lại.

Sau đó xoay người nhìn Phàn Quân: "Sao, em cũng biết giữ gìn phải không?"

Phàn Quân thật sự không biết nên đáp thế nào, chỉ có thể ậm ừ một tiếng: "... Ừ."

Trâu Dương vẫy tay mấy cái, bước tới trước mặt anh.

Phàn Quân nhìn hắn.

Hắn vừa động, anh đã nhận ra. Ngay giây đầu tiên cả người hắn ép xuống, anh theo phản xạ giơ tay định thủ trước, ở khoảng cách này, thói quen của Trâu Dương luôn là lao vai.

Nhưng anh tính sai bước cuối.

Trâu Dương xưa nay vẫn quen dùng vai phải, lúc này lại bất ngờ đổi sang vai trái, anh không kịp đỡ.

Vai trái của hắn húc vào sườn trái anh, lực không mạnh, nhưng đồng thời cánh tay trái của anh cũng bị hắn khóa chặt, với sức lực hiện tại của anh thì không thoát ra được.

Ngay giây sau, anh bị Trâu Dương dồn vai ép chặt lên chồng đệm dựa tường.

Rồi cả người hắn áp sát lên anh.

Không hề có khoảng đệm, hơi thở quen thuộc, chuẩn xác châm động thần kinh anh, khiến anh không cách nào kháng cự, quấn quanh môi, lướt qua vành tai...

Vừa kết thúc buổi tập, ngón tay Trâu Dương nóng rực, lòng bàn tay lướt xuống bụng dưới mang theo lửa.

Đốt bùng phản ứng gần như bản năng trong cơ thể, anh vòng tay ôm chặt eo hắn, nghiêng đầu hôn xuống.

Nhưng Trâu Dương chỉ đáp rất nhẹ, đầu lưỡi lướt qua, khẽ chạm khóe môi.

Phàn Quân nghe rõ hơi thở mình dồn dập, kéo mạnh cạp quần hắn xuống một cái.

"Đừng động." Giọng Trâu Dương rất thấp, lẫn theo hơi thở gấp rời rạc, khàn khàn như có hạt cát, gợi cảm đến mê hoặc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!