Chương 105: (Vô Đề)

Phàn Quân ngồi trên ghế sofa ở khu vực tiếp tân phía trước, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, vừa nhìn vừa xoay xoay chiếc điện thoại trong tay.

Xoay được mười phút, Lưu Văn Thuỵ ngồi cạnh bắt đầu thấy hơi khó chịu, quay sang nhìn anh: "Anh Phàn."

"Ừ." Phàn Quân khẽ đáp.

"Điện thoại của anh sắp say xe luôn rồi đó." Lưu Văn Thuỵ nói.

Phàn Quân bật cười, dừng tay lại, vừa định nhét điện thoại vào túi thì điện thoại rung lên, là cuộc gọi từ Hà Xuyên.

"Tôi ra ngoài nghe điện thoại chút." Anh đứng dậy, vừa nhận máy vừa đẩy cửa bước ra ngoài: "Alo?"

"Xong việc chưa?" Hà Xuyên hỏi.

"Anh còn sốt ruột hơn cả người thừa kế nữa," Phàn Quân đi về phía cửa sổ cuối hành lang, "sao mà nhanh thế được."

"Tôi đâu có sốt ruột chuyện đó," Hà Xuyên nói, "tôi gọi chỉ để báo cậu một tiếng, tôi sắp phải ra ngoài rồi. Bên quán cà phê có mấy chỗ phải dỡ ra làm lại, công nhân đến nên tôi phải qua đó để họ bắt tay vào làm trước. Lúc cậu về thì ghé qua xem chút đi."

"Được," Phàn Quân đáp, "bên Xuyên và Lục có ai ở đó không? Không có người à?"

"Lát nữa Hà Lục sẽ qua." Hà Xuyên nói.

"Có cần... thuê thêm người không?" Phàn Quân hỏi.

"Để Hà Lục qua đó trông trước đã," Hà Xuyên nói, "hai cửa hàng thương mại kia đều thuê nhân viên cả rồi, không cần em ấy phải trực suốt."

"Tôi không có ý đó," Phàn Quân hơi bất lực, "hai người bây giờ đã năm cửa hàng rồi..."

"Cái cửa hàng 'bà đồng' kia là của em ấy, chẳng liên quan gì đến tôi đâu nha." Hà Xuyên lập tức sửa lại.

"Được rồi, vậy là bốn cửa hàng," Phàn Quân nói, "trong đó có hai cửa hàng là không có nhân viên, chỉ cần ai đó ra ngoài hoặc nghỉ một chút thì lập tức thiếu người..."

"Tụi tôi kéo qua kéo lại tạm thời vẫn đủ dùng, chỗ nào tiết kiệm được thì phải tiết kiệm," Hà Xuyên nói, "dù sao những mối làm ăn lớn toàn là trực tiếp tìm tôi, không chạy đâu được."

"Ừ." Phàn Quân đáp một tiếng, không tranh cãi thêm. Dù sao Hà Xuyên cũng đã làm nhiều năm rồi, mấy cửa hàng này cũng chưa từng đổ vỡ... điều đó chứng tỏ anh ta cũng có lý của mình.

Nghe điện thoại xong, anh quay lại quầy tiếp tân tiếp tục chờ. Trong mấy phút ấy, Lưu Văn Thuỵ đã ngửa đầu ngủ gà ngủ gật trên sofa.

Khi Phàn Quân vừa ngồi xuống thì cậu ta bỗng giật mình tỉnh dậy: "Hửm!"

"Cứ ngủ đi." Phàn Quân nói.

"Không sao, tôi vốn dĩ ngày nào cũng trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê thế này." Lưu Văn Thuỵ ngáp một cái.

"Tôi tưởng rằng kỳ sau mọi người phải đi thực tập mà?" Phàn Quân hỏi.

"Ừ, trường tôi chia thành từng đợt, một đợt vào đầu kỳ, một đợt tháng ba năm sau," Lưu Văn Thuỵ nói, "bọn tôi đều định đăng ký đợt tháng chín."

"Ồ." Phàn Quân gật đầu.

"Trâu Dương không nói với anh sao?" Lưu Văn Thuỵ hỏi.

"Em ấy có nói rồi." Phàn Quân đáp.

"Đã nói rồi mà anh còn hỏi tôi?" Lưu Văn Thuỵ trợn mắt.

"Ngồi đây thì cũng phải có chuyện để nói chứ." Phàn Quân nói.

"Quan hệ thân thiết thế này rồi," Lưu Văn Thuỵ cười, "còn cần phải tìm chuyện để nói sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!