Mặt đen bị Phàn Quân vung cánh tay ném thẳng vào bức tường bên cạnh, gục dựa vào đó, tạm thời không dám động đậy. Sau đó Phàn Quân lại bước đến, túm lấy Hừ dưới đất, quẳng luôn sang cạnh mặt đen cho ngồi chung một chỗ.
Nói thật thì mặt đen và Hừ Ha tuy dáng vẻ có phần khó coi, nhưng tuyệt đối không phải hạng ốm yếu. Mặt đen thậm chí còn có chút cơ bắp.
Nhưng trong tay Phàn Quân, cả ba chẳng khác nào hai bao gạo, muốn ném vào tường thì ném, không cần phí sức, cũng chẳng ngã lăn được.
Chỉ còn cái miệng là chưa chịu thua.
"Tôi biết anh," Mặt đen nói, "Phàn Quân."
"Sao nào," Trâu Dương hơi muốn bật cười, "đánh mày mà được mày nhận ra thì được giảm giá 20% chắc?"
Mặt Đen trừng mắt nhìn Trâu Dương, khóe miệng giật giật, không nói tiếp.
"Có biết tôi tìm cậu vì chuyện gì không?" Giọng Phàn Quân trầm xuống.
"Không biết." Miệng mặt đen gan góc hơn vẻ mặt rất nhiều.
"Vậy mai tôi lại tìm cậu tiếp." Phàn Quân nói.
"Thầy bọn tôi đang ngay phía sau đó!" Mặt đen lên tiếng.
"Thế à?" Phàn Quân nghiêng đầu liếc về phía cổng sau trường, "thầy cậu đánh lại tôi chắc?"
"Đừng có mà ngông cuồng quá," Mặt đen trừng mắt nhìn anh, "bọn tôi biết anh ở đâu đấy!"
"Giờ tôi về nhà ngồi chờ cậu nhé?" Phàn Quân hỏi.
Mặt đen im lặng, mặt co giật dữ dội.
"Biết tìm cậu vì chuyện gì chưa?" Phàn Quân lại hỏi lần nữa.
"... Biết rồi." Giọng mặt đen thấp hẳn xuống.
"Đừng để tôi phải tìm cậu lần thứ hai." Nói xong, Phàn Quân khẽ vỗ một cái lên ngực hắn, xoay người định đi.
"Anh mà dám đến nữa, tôi báo công an." Mặt đen gằn giọng.
"Báo nhanh đi," Trâu Dương chịu không nổi cái kiểu đã gần toi mà còn cố nói cứng, quay đầu nhìn hắn, "nhờ cảnh sát đồn Bắc Tiểu Nhai đến kết án tử hình cho anh ta đi."
Mặt đen cuối cùng ngậm chặt miệng.
Trâu Dương cùng Phàn Quân rời cổng sau trường, men theo con đường quay lại phố ăn uống đã định.
"Hóa ra cậu cũng biết chỗ này là Bắc Tiểu Nhai à?" Phàn Quân hỏi.
"Hôm nay tôi rẽ vào thì thấy anh ngồi ngay dưới cái biển chỉ đường phía tây Bắc Tiểu Nhai." Trâu Dương đáp.
Phàn Quân cười khẽ.
"Chán thật," Trâu Dương vươn vai, "cứ tưởng được động tay chân một trận."
"Học sinh lớp mười một thôi mà." Phàn Quân nói.
"Cũng tại anh đấy," Trâu Dương nghiêng đầu nhìn anh, "anh ra ngoài có bao giờ được đánh nhau trọn vẹn không?"
"Cậu là..." Phàn Quân dừng một chút, "rất muốn đánh nhau à?"
Trâu Dương không trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!