Chương 1: (Vô Đề)

"Mẹ lại ra ngoài ạ?" Trâu Dương nửa nằm trên sofa, nhìn mẹ đang bước nhanh qua lại trong phòng khách, rồi liếc mắt về phía chiếc đồng hồ treo tường.

"Ừ, mẹ sang chỗ chú Lữ xem, dạo này nhận thêm học viên mới, cũng bận rộn lắm." Mẹ hắn nhanh nhẹn thu dọn đồ vào ba lô, đi ngang sofa thì đưa chân đá cái chân đang gác lên bàn trà của Trâu Dương xuống, "Con đừng có chắn lối."

"Sao mẹ cứ nhất định phải đi đường này......" Trâu Dương lại gác chân lên, "Có cái võ quán thôi mà ngày nào cũng đến... mẹ làm huấn luyện viên hả? Hay là góp vốn rồi?"

"Góp cái gì mà góp, làm gì có vốn," mẹ hắn đeo ba lô xong, "nhiều nhất thì cũng chỉ gọi là 'đầu tư chút tiền' thôi."

"Thế mẹ bỏ bao nhiêu?" Trâu Dương tháo kính xuống, cúi đầu chậm rãi lau.

"Không nhiều......" mẹ vừa mở miệng đã vội nuốt phần sau, "Sao con lắm chuyện thế, mẹ giờ cũng năm mươi rồi, ít nhiều gì cũng có chút khả năng phán đoán."

"Bốn mươi lăm, còn lâu mới đến năm mươi," Trâu Dương không ngẩng đầu, "đừng nói linh tinh."

"Đừng lúc nào cũng như bố con, coi người khác như kẻ ngốc." Mẹ hắn hơi bực, đi thẳng ra cửa.

"Trưa mẹ có về ăn không?" Trâu Dương hỏi với.

"Không," mẹ đáp, "con tự ăn đi."

"Ừm." Trâu Dương lên tiếng, cúi đầu tiếp tục lau kính, "Con hẹn Lưu Văn Thuỵ ra ngoài rồi."

Mẹ hắn dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn hắn, cau mày: "Một tuần mới về một chuyến, vừa về đã lại chạy ra ngoài, thế có khác gì chưa về đâu."

"Một tuần con mới về một chuyến, chuyến nào mẹ cũng chẳng ở nhà." Trâu Dương đeo kính lên.

"Thế thì có giống nhau đâu chứ!" Mẹ nói xong lại khựng lại, "Hai đứa nhớ ăn cái gì đàng hoàng, đừng có suốt ngày ăn mấy thứ không tốt cho sức khỏe."

Trâu Dương không đáp.

Thế khác nhau chỗ nào?

Mẹ hắn sập cửa đi mất.

Cùng lúc cánh cửa đóng lại, Trâu Dương thu chân, ngồi thẳng dậy, cầm điện thoại gọi cho Lưu Văn Thuỵ.

"Mười phút nữa tao đến dưới nhà mày." Lưu Văn Thuỵ nói.

"Hai đứa nó đi chưa?" Trâu Dương hỏi.

"Đi rồi, chắc tầm hai mươi phút nữa là đến." Xe của Lưu Văn Thuỵ chạy khá nhanh, tiếng gió vù vù trong ống nghe.

"Bảo hai đứa nó chờ bên ngoài, đừng vào trong," Trâu Dương khoác áo, bước đến bên cửa sổ nhìn xuống, "mẹ tao giờ đang đi sang đó."

"Sao bà ấy ngày nào cũng qua vậy......" Bên kia gió chợt nhỏ lại, giọng Lưu Văn Thuỵ toàn thất vọng, "Thế hôm nay không thể 'đá võ quán' nữa à? Tao còn tính để hai đứa nó thăm dò tình hình......"

"Đá cái gì mà đá, còn thăm dò tình hình," Trâu Dương nói, "có tình hình gì thì hai đứa nó thăm dò được cái gì, cùng lắm là thò cái đầu vào rồi bị người ta đá ra, nhiều nhất chắc dò được cái cỡ giày. Đừng có gây chuyện cho tao."

"Thế hôm nay còn đi không?" Lưu Văn Thuỵ hỏi, "nếu hôm nay không đi thì phải đợi tới tuần sau lận."

"Đi, chỉ cần đừng để mẹ tao bắt gặp bọn nó trước là được," Trâu Dương nói, "bọn mình đến thì cứ đi dạo một vòng, rồi giả vờ vô tình đi ngang, tao chỉ muốn xem coi rốt cuộc ở đó thế nào thôi."

"Chốt!" Lưu Văn Thuỵ đáp rất dứt khoát.

Tuy không phải "đá võ quán" thật sự, nhưng trong khái niệm của Lưu Văn Thuỵ, những việc kiểu đến không báo trước đều gọi chung là gây sự.

Cũng có tên khác: đá võ quán.

Thế nên khi nghe lịch trình chưa bị hủy, cậu ta vẫn đến cực kỳ nhanh chóng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!