Chương 9: Youtube.

Sau giờ cơm tối kết thúc, trên bảng thông báo treo ở hành lang có nhiều thêm một tờ thông báo.

"Thông báo xử lý kỷ luật hành vi bắt nạt bạn cùng trường của Phó Đinh và Vương Chính Nghiệp lớp 11/2."

Tờ giấy trắng in mực đen được đóng dấu đỏ tươi của trường học.

"Lần này Hồ Tú Kiệt ra tay nhanh thật chứ." Xa Tử Minh tặc lưỡi nói: "Ghi rõ tội vi phạm, để gã ta bị phạt không nhẹ chút nào."

Đậu Thịnh liếc mắt nhìn sang tờ giấy thông báo: "Chuyện tối hôm nay chúng ta đừng nhắc đến nữa, ngày mai phải chia lớp rồi nên không cần tìm thêm chuyện cho cậu ấy."

Tạ Lan nghe nhắc đến "cậu ấy" liền hiểu là nhắc đến Trần Khả.

Lớp 11 có hai tiết tự học vào buổi tối, mỗi một buổi học kéo dài một tiếng. Mãi đến tận khi tiếng chuông tan học kết thúc, Trần Khả mới xuất hiện. Cậu ta cúi người đi từ cửa phía sau vào rồi đến chỗ ngồi bỏ cặp xuống.

Thời điểm cậu ta khom lưng rồi đứng thẳng người, Tạ Lan nhìn thấy vết bầm tím ở khoé mắt phải của cậu ta dưới mái tóc rối bù xù.

Đối phương đem dây đeo cặp vắt lên một bên vai rồi xoay người lại, bỗng Đổng Thủy Tinh trong lớp kêu lên một tiếng: "Trần Khả!"

Lớp học ồn ào náo nhiệt như trẩy hội đột ngột im lặng không hề phát ra một tiếng động, tựa hồ có cảm giác như mọi sự ồn ả trước đó đều chỉ là một dạng che đậy.

Bước chân Trần Khả dừng lại: "Có chuyện gì không?."

Đổng Thủy Tinh hít sâu: "Chúng ta còn chưa có chia lớp mà sao cậu lại trốn tiết tự học buổi tối rồi? Danh sách thông báo ngày mai mới công bố, không phải chỉ có một mình cậu rời đi, tại sao cậu lại dọn đồ sớm như vậy? Đem tâm trạng của tất cả mọi người đều rơi vào vực thẳm rồi đây này."

"Vậy sao?" Trần Khả lạnh lùng nói: "Việc tôi rời khỏi có giống với mấy người khác không? Cậu còn bắt tôi phải rời khỏi lớp vào ngày cuối cùng sao?"

Ngay khi lời vừa thốt ra, bầu không khí vốn đã im lặng liền hoàn toàn trở nên tĩnh mịch hơn.

Trần Khả chỉnh lại dây đeo cặp, quay đầu nhìn cô một chút rồi dứt khoát xoay người rời khỏi.

"Xin lỗi đã nặng lời với cậu." Cậu ta cụp mắt, nhỏ giọng: "Cứ như vậy mà đến đây thôi, tôi chúc các cậu…từng người rạng rỡ công danh đi đến những nơi ước vọng cao hơn."

Thân ảnh gầy gò gần như mang theo cô quạnh sắc bén dần biến mất sau cánh cửa. Đổng Thủy Tinh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, một vài giọt nước mắt trong suốt bằng hạt đậu tràn ra khỏi khoé mắt cô, bỗng chốc thiếu nữ không kìm được mà thút thít từng tiếng nằm úp mặt trên bàn.

Tạ Lan nhấp vào nhóm Lớp 11/4 Lấp Lánh Đầy Năng Lượng thì thấy dòng thông báo màu xám nhạt từ hệ thống.

"Trần Khả" rời khỏi cuộc trò chuyện.

Mãi cho đến tận khi ra khỏi tòa nhà dạy học bị gió lạnh thổi vào mặt, cậu mới dần hồi phục lại từ trong bầu không khí nặng nề.

c** nh* giọng hỏi Đậu Thịnh: "Chuyện của Trần Khả là sao vậy?"

Đậu Thịnh ngập ngừng muốn nói lại thôi, Xa Tử Minh ở bên cạnh xụt xịt cái mũi: "Được rồi, cũng không phải không thể nói. Cậu ấy đứng thứ hai trong kỳ thi tuyển sinh trung học toàn thành phố, cũng từng là một đôi học sinh xuất sắc ngang tài với Đậu Đậu trong lớp 4. Kỹ năng chơi bóng của cậu ấy rất tốt, và cũng thân với lớp trưởng chúng ta nữa, nghe nói bọn họ suýt chút nữa là về bên nhau luôn.

Kết quả, cha cậu ấy gặp chuyện vào năm đầu tiên khi cậu ấy vào cấp ba, gia đình tan tác."

Bước chân Tạ Lan dừng lại, "Cha cậu ấy bị bệnh qua đời sao?"

Đậu Thịnh thấp giọng nói: "Không đơn giản như vậy."

Xa Tử Minh nhỏ giọng nói: "Cha cậu ấy vì buôn lậu m* t** bị kết án tù chung thân, để lại cho vợ con một mớ kẻ thù. Mẹ cậu ấy sau mấy lần bị dằn vặt mà sinh bệnh nặng. Nói tóm lại, cậu ấy gặp vận xui rủi, mỗi lần tớ nói về việc này đều gần như muốn phát điên bởi vì tại sao ông trời lại đùa giỡn số phận của con người như thế?"

Tạ Lan nghe mà sửng sốt, một cơn gió lạnh thổi qua sau lưng khiến cậu rùng mình.

Chuyện của Trần Khả làm cho cậu có chút nặng nề, mặc dù mới tới cái lớp 4 này nương nhờ chỉ vỏn vẹn có hai ngày. Nhưng cậu có thể vượt qua rào cản ngôn ngữ một cách thần kỳ mà đồng cảm với cái hội cú mèo này.

Mới vừa về đến nhà bỏ cặp sách xuống, trên màn hình di động hiện lên một tin nhắn thông báo từ nhóm lớp khiến Tạ Lan từ cảm giác thương cảm dần chuyển sang câm lặng.

— Thủy Tinh:  @Văn Hoá Phục Hưng quên nói cho cậu mất, thầy dạy Hoá bảo tớ chuyển lời với cậu vào tiết tự học ngày mai đến gặp thầy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!