Chương 8: Hẽm Ruột Dê.

Xế chiều trên đường đến trường, Tạ Lan thấy Đậu Thịnh bước cà nhích cà nhắc.

Mà dáng đi Đậu Thịnh què chân theo kiểu rất kì lạ

- lúc thì chân trái, lát đổi sang chân phải, đi trên đất bằng thì nhích nhưng lên cầu thang thì không, bắt gặp giáo viên thì nhích còn thấy bạn học thì đi bình thường.

Lúc trở lại chỗ ngồi, cậu rốt cục không nhịn được hỏi, "Chân cậu làm sao vậy?"

Đậu Thịnh đáp tỉnh rụi: "Quên chuyện xương cụt đi, trưa nay Hồ Tú Kiệt hỏi tớ đã khỏe chưa nên đành diễn hai ngày."

"..."

Các giáo viên đều bận chấm bài thi nên tiết chiều chuyển sang tự học, lớp trưởng Đổng Thủy Tinh thông báo xếp hạng năm học sẽ được công bố vào ngày mai.

Một trên k** r*n vang lên trong lớp, Xa Tử Minh lùi ghế ra phía sau: "Lan ơi, tớ muốn hỏi dạ dày nước Anh có ăn cay được không?"

"Không ăn được." Tạ Lan cúi đầu mở sách: "Sau này đừng gọi sườn hầm nữa đó."

Xa Tử Minh ai nha một tiếng, "Xin lỗi, cậu bây giờ có đói bụng không? Tớ có bánh mì đây nè."

"Không sao." Tạ Lan vùi đầu viết chữ: "Buổi trưa có ăn một hộp bánh của Đậu Thịnh"

"Vậy thì tốt." Xa Tử Minh thở phào nhẹ nhõm.

Qua vài giây, cậu ta đột nhiên quay đầu nhìn sang Đậu Thịnh.

Đậu Thịnh một tay chống đỡ trán: "Làm sao."

"Cậu chia đồ ăn cho cậu ấy?"

Đậu Thịnh dửng dưng: "Tớ có chia đâu."

Sau đó bổ sung: "Tớ đưa cả hộp cho cậu ấy thì sao gọi là chia được, đó gọi là cho không mà."

Hai mắt Xa Tử Minh trợn trừng như muốn rớt ra ngoài.

Đợi khi Xa Tử Minh quay ra trước thì Tạ Lan dừng bút, nói thật nhỏ: "Hình như không chỉ một lần."

Đậu Thịnh sửng sốt: "Hửm?"

"Đầu tiên là cái bánh bẩn, khi đó cậu vẫn chưa đi đánh nhau." Tạ Lan sắp xếp lại câu từ sao cho logic: "Cho nên tớ cảm thấy cậu chia thức ăn cho tớ không phải vì muốn mua chuộc tớ, ít ra lần đó thì không, mà do cậu thấy chột dạ."

Đậu Thịnh thần sắc có chút ngạc nhiên, nhìn cậu một lát sau chậc một tiếng, "Suy nghĩ logic vậy nha."

"Tớ có cảm giác có gì đó sai sai." Tạ Lan bắt đầu căng thẳng: "Ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì?"

Đậu Thịnh im lặng hồi lâu đều không hé răng.

Không chỉ không trả lời, anh còn cúi đầu lật ảnh trong di động đưa cho cậu.

"Thế, cậu tự xem đi."

Tạ Lan sững sờ: "Cái gì cộ."

Đó là tấm ảnh hai con mèo đang quấn quýt nhau, một con là Quýt Bự, con còn lại là Trắng Sữa. Quýt Bự đang khép hờ mắt để Trắng Sữa l**m lông cho mình, Trắng Sữa nằm ườn ra đất hệt như cái bánh meo meo vô cùng thư thái.

Đậu Thịnh đưa cậu coi xong thì cất điện thoại.

"Hiểu chưa, đây là truyền thống của người Trung Quốc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!