Chương 7: Trải Nghiệm.

Trong tiếng cười rộn rã muốn bay nóc lớp, thầy Tần bảo Tạ Lan ngồi xuống rồi trở lại bục giảng, vỗ bàn: "Được rồi. Đại thần Toán cần cố gắng hơn ở môn Văn nhé! Bạn vừa về nước, cả lớp phải giúp bạn nhiều vào."

Cả lớp cùng đáp "dạ", có bạn nam lên tiếng góp vui: "Thầy khổ quá nhờ, ước mơ cải lão hoàn đồng thất bại rồi!"

"Vẫn thành công chứ."

Thầy Tần mỉm cười: "Cảm ơn bạn Tạ Lan đã giúp thầy trẻ ra mười tuổi, thầy cười sáng đêm khỏi ngủ."

Bên dưới lại cười ầm lên, thầy Tần ngồi xuống chấm bài, chẳng mấy chốc lớp học đã im ắng.

Tạ Lan hơi cạn lời.

Không phải cậu yếu tim, mà chỉ cạn lời với điểm thi thôi.

Văn viết 6 điểm, sáu câu trắc nghiệm cậu làm kiểu vô tri đúng được hai câu, là 6 điểm nữa, tự luận đúng lắc nhắc thêm 4 điểm, tổng cộng được hẳn 16 điểm.

Cũng không đến nỗi nào, nhỉnh hơn 1 điểm so với dự đoán, nhưng câu điền khuyết thơ cổ sai hơi oan.

Trong mười câu rõ ràng có câu "Trời sinh ra ta, tất sẽ có chỗ dùng đến ta", cậu biết làm nhưng cuối cùng hưởng nguyên cái gạch chéo đỏ chót.

Tạ Lan bấm điện thoại tra được nguyên văn câu dưới là: Ngàn vàng tiêu hết rồi cũng có lại.

Đậu Thịnh hỏi: "Câu này cho điểm mà, cậu trả lời sao vậy?"

Tạ Lan úp màn hình theo phản xạ: "Dòm điện thoại tôi chi?!"

"Lỡ liếc thấy thôi."

Tạ Lan hơi bực: "Nói chung là sát đáp án lắm, thiếu 1 điểm nữa là đến 17 rồi."

"Tiếc thật." Đậu Thịnh tặc lưỡi hùa theo, đang định nằm xuống ngủ tiếp thì vô tình thấy bài thi của cậu, vẻ mặt anh thoáng chốc như bị xịt keo.

Đề: Trời sinh ra ta, tất sẽ có chỗ dùng đến ta.

Đáp án của Tạ Lan: Ngàn vàng tiêu hết rồi thì hết luôn.

Đậu Thịnh mò trên bàn cả buổi tìm được chiếc lá ngô đồng, lật lại, viết năm chữ.

Chỉ thiếu có "một" chút.

Tạ Lan: "…"

Tiết tự học vô cùng yên ắng nhưng có hai người đang lo ra, một người ngồi bên trái Tạ Lan, người còn lại ở bàn đầu kia đang nằm sắp, đó là Trần Khả.

Hết hai tiết Văn, thầy Tần ôm bài thi đi ra. Trước khi đi, ông dừng trước cửa lớp.

"Thầy muốn nhắn nhủ với các em đôi điều." Thầy nhìn mọi người: "Sắp chia lớp rồi, theo cách chia khối tự nhiên năm nay sẽ có vài bạn đổi sang lớp chuyên A, một số phải chuyển sang lớp khác theo thứ hạng. Các bạn đang ngồi đây đều là những học sinh đã làm nên thành tích vẻ vang cách đây một năm rưỡi của thành phố, thầy mong các em đừng quên lý tưởng lúc vừa lên cấp ba, dù sau này có đi đâu về đâu…"

Ông ấy dừng lại, nhìn về phía cửa sau, nhấn mạnh từng chữ một: "Cũng đừng bỏ cuộc."

Tạ Lan vô thức quay đầu lại, Trần Khả trông có vẻ xúc động khi nghe được ba chữ đừng bỏ cuộc, nhưng cậu ta nhanh chóng cúi người cầm quả bóng rổ dưới đất lên, ra khỏi lớp bằng cửa sau.

Lão Tần cũng đi, lớp học thoáng chốc nhốn nháo ầm ĩ.

Tay trái Tạ Lan bỗng dưng bị chọt.

Đậu Thịnh rụt ngón trỏ về: "Tớ có một lời khuyên nho nhỏ siêu thân thiện, cậu muốn nghe hông?"

"Không." Tạ Lan xụ mặt ngay, cúi đầu lật sách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!