Một ngày thi tận sáu môn, thi xong người cũng muốn xỉu luôn.
Buổi trưa ở phòng thi chỉ phát cơm hộp với chân gà ớt cay xé lưỡi, mà Tạ Lan thì không ăn cay được, cố gắng moi vài miếng cơm trắng ăn cho đỡ đói. Thi xong bước ra khỏi phòng mới cảm thấy bụng đói đến mức quặn cả dạ dày.
Ngoài trời đang lất phất mưa nhỏ, trời u ám phủ kín dãy toà nhà Anh Trung. Trong sân trường, đèn đường le lói như sao đêm. Tạ Lan lững thững bước ra khỏi toà nhà, từ xa đã thấy Đậu Thịnh đang đứng dựa cột cạnh cổng vòm, đợi cậu. Anh vẫn mặc áo sơ mi trắng với quần xám nhạt như thường ngày, dáng người tựa lên cột trông rất thảnh thơi, bóng dáng dưới ánh đèn và màn đêm càng làm nổi bật thân hình cao gầy, giữa một nhóm học sinh lại càng dễ nhận ra.
Đậu Thịnh một tay cầm ô, tay kia xách túi giấy của McDonald, cách đó không xa còn có mấy người bạn như Xa Tử Minh đang vừa cười nói vừa ăn hamburger.
Tạ Lan tiến lại gần, như có linh cảm, Đậu Thịnh ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt lấp lánh một nụ cười nhàn nhạt.
"Cuối cùng cũng ra rồi, đói không?"
Giọng nói trầm thấp quen thuộc ấy lập tức kéo Tạ Lan ra khỏi trạng thái kiệt sức vì thi cử. Cậu thở hắt ra: "Đói chết được, cơm hộp buổi trưa dở tệ."
Đậu Thịnh cười khẽ, đưa tay lục trong túi giấy: "Tớ biết mà. Nè, bò nè, còn mua cho cậu thêm hai bánh khoai môn vị hương nữa."
Tạ Lan nhận lấy, nhỏ giọng: "Cảm ơn."
Tạ Lan hơi vội vã mở túi giấy lấy chiếc hamburger ra, cắn một miếng to. Hamburger của McDonald thì cũng chỉ gọi là tạm được, nhưng cậu đói quá rồi, lớp bánh mềm, thịt bò với phô mai quyện lại tan trong miệng, khoảnh khắc đó ngon đến mức suýt nữa làm cậu muốn rơi nước mắt.
Đậu Thịnh giương ô, chờ Tạ Lan bước vào rồi cùng sóng vai đi chậm rãi trong cơn mưa lất phất.
Xa Tử Minh nhét đầy thức ăn trong miệng, lấn vào dưới ô của Vương Cẩu, nói nhồm nhoàm: "Chớp mắt thôi mà tớ cảm thấy như được hồi sinh rồi ấy. Cảm ơn Hạt Đậu, thi tiếng Anh xong ra sớm còn nhớ gọi đồ ăn cho cả đám."
Vương Cẩu một tay cầm ô, tay kia cầm hamburger. Giấy gói bên ngoài rơi xuống, vụn bánh rơi đầy áo cũng bị cậu ta tiện tay gom lại ăn sạch.
"Thơm ghê á," Cậu xuýt xoa, "Cuộc sống trong thành phố tốt thật. Mà Hạt Đậu, cái này bao nhiêu tiền một cái thế?"
Đậu Thịnh lơ đãng đáp: "Không để ý kỹ."
Vu Phi đang cắn hamburger chen vào: "Khỏi khách sáo với cậu ta, cậu ta là đại UP đó, có tiền."
Vương Cẩu thở dài: "Vẫn là học sinh mà tự kiếm được tiền thì tốt thật. Tớ mà làm bài rõ ràng được là thấy biết ơn ông trời rồi."
Đới Hữu đang uống cà phê nghe vậy bèn hỏi: "Tiếng Anh ông làm sao rồi?"
"Ổn mà. Đề lần này không khó lắm, chắc đủ điểm qua."
Tán gẫu đến đây, đám học sinh nhanh chóng chuyển sang chủ đề đang nóng nhất, đề thi lần này.
Tạ Lan không thích so đáp án, chỉ im lặng tiếp tục tập trung vào cái hamburger trên tay. Mưa lất phất và tiết trời đêm có hơi lạnh, nhưng bụng ấm lên nhờ đồ ăn, cảm giác ấm áp như lan khắp người. Ăn xong cái hamburger, cậu gói giấy lại tìm chỗ vứt rác, ánh mắt tình cờ va phải ánh nhìn của Đậu Thịnh.
Đậu Thịnh chỉ khẽ liếc qua mặt cậu rồi dời mắt, hỏi: "Tiếng Anh thi sao rồi?"
Tạ Lan gật đầu: "Cũng được. Tớ có nhắn cho cậu, Sinh cũng làm khá, chắc tầm bảy mươi trở lên."
Đậu Thịnh khẽ cười: "Thấy rồi. Lúc đó Hồ Tú Kiệt đi tuần tra, tớ chưa kịp rep."
Đới Hữu bên cạnh bỗng chen vào: "Hạt Đậu, lần này cậu thi cái gì lạ lạ ấy, tớ thấy cậu làm bài không đúng nhịp lắm."
Xa Tử Minh ngạc nhiên: "Gì cơ?"
"Khó nói lắm," Đới Hữu nhíu mày, "Tớ ngồi sau cậu ta, thấy làm Toán thì nghiêm túc thật, tiếng Anh cũng tạm ổn. Nhưng Văn với Lý thì như kiểu viết được hai dòng lại dừng lại, như đang nghỉ chơi vậy."
Tạ Lan bỗng thấy lòng nặng trĩu, như hụt một nhịp, theo phản xạ quay đầu nhìn Đậu Thịnh.
Đậu Thịnh chỉ cười: "Cậu chẳng phải vẫn luôn xếp sau Khả Khả và sau gáy của tớ sao?"
Đới Hữu bĩu môi: "Còn không phải à. Tớ từ trước đến giờ lên phòng thi toàn nhìn gáy người ta với bài của Trần Khả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!