"Cẩn thận dưới chân!"
Đậu Thịnh loạng choạng đứng dậy, vỗ mở công tắc đèn trong phòng. Ánh sáng đột ngột bật lên, Tạ Lan theo phản xạ nhắm mắt né đi, chân chỉ còn cách mặt đất vài milimet, miễn cưỡng thắng lại được.
Phải mất một lúc lâu cậu mới từ từ mở mắt ra, cúi đầu nhìn xuống sàn nhà.
"..."
Đúng nghĩa là một cảnh tượng thê thảm của nhân gian.
Một bát bún ốc gần như đã được "bày triển lãm" trên nửa cái sàn còn lại của phòng – nước lèo, topping, hành, tỏi, ớt, rau… đủ cả hồng vàng xanh đen trắng trộn lại như mớ hỗn độn thời tiền sử, nhìn thôi đã muốn cảm thán nhân sinh.
Video "nửa đêm nửa hôm gọi dậy ăn đồ nặng mùi" kiểu này trên YouTube cũng không thiếu, thường là couple hoặc bạn cùng phòng troll nhau. Tạ Lan trước giờ cũng từng xem qua không ít, nhưng "mức độ hardcore" như thế này thì đúng là lần đầu tận mắt chứng kiến.
Chứng kiến lần đầu, lại còn được thể hiện lần đầu.
Chú mèo con đang nằm nhoài trên gối cũng ngóc đầu dậy, cái mũi hồng nhỏ run lên như radar, rồi cả người cứng đờ.
Ngay sau đó, Tạ Lan trơ mắt nhìn nó ọe một cái, nhảy "bụp" xuống giường, bám sát tường như ninja rồi vèo một cái chuồn khỏi căn phòng kinh hoàng này.
Mãi đến khi bóng nó biến mất, Tạ Lan mới dần hoàn hồn lại.
Đậu Thịnh vẫn đang đứng ngay mép giường, chỉ cần Tạ Lan nhích chân là có thể đạp trúng.
"Đậu Thịnh!!"
Tạ Lan cuối cùng cũng phản ứng kịp, vừa giận vừa hoảng, túm lấy tay áo cậu kia: "Cậu có tin là tớ đấm cậu một phát không?!"
"Ấy ấy!" Đậu Thịnh bị kéo bất ngờ, kêu lên: "Tớ đứng không vững mà!"
Quá muộn.
Tạ Lan hoàn toàn không nhận ra là Đậu Thịnh đang chỉ trụ bằng một chân. Cú kéo đó khiến anh mất thăng bằng, cả người ngã sấp xuống giường. Tạ Lan thì bị đập trúng, hoàn toàn không kịp đỡ, chỉ kịp thấy gương mặt Đậu Thịnh che khuất ánh đèn trắng trên trần, đường viền lưng sáng ấy cứ thế áp sát, mỗi lúc một gần...
Rầm! Hai người cùng ngã lên giường, mặt đối mặt.
Đậu Thịnh cố gắng nghiêng người dịch ra một khoảng, nhưng vẫn đè nửa th*n d*** lên người Tạ Lan. Phần xương hông của anh đập thẳng vào eo Tạ Lan, cứng đến mức đau điếng.
Tạ Lan sững người, nhất thời không thốt ra lời nào.
Áo ngủ của Đậu Thịnh cọ lên cánh tay cậu, mềm mại dễ chịu, nhưng chính vì vậy lại càng khiến phần xương hông đè vào eo nổi bật lên, cứng và nhức nhối. Không chỉ là cảm giác đau, mà còn khiến người ta khó nói thành lời, hơi bứt rứt kiểu gì đó. Ngoài xương hông ra, điều khiến Tạ Lan khó xử nhất chính là một chân của Đậu Thịnh đang nghiêng g*** h** ch*n mình, còn cái chân kia thì nằm cạnh, gần như dính vào chân cậu.
Một khoảng cách "không nên vượt qua" bị xóa bỏ trong chớp mắt. Gần quá, gần đến nỗi Tạ Lan nghe rõ tiếng thở gấp của Đậu Thịnh ngay bên tai, ngửi được mùi dầu gội bạc hà còn vương lại trên tóc cậu ấy.
Phải đến tận mấy giây sau, Đậu Thịnh mới gượng gạo chống tay lên đệm, cong gối để nâng người dậy.
Anh lùi một bước, khụ nhẹ một tiếng rồi cúi đầu nhỏ giọng nói: "Xin lỗi nha… Tớ mới bị trẹo chân một chút, không đứng vững..."
Trong phòng rơi vào một sự im lặng ngại ngùng đến mức muốn chôn luôn cả người xuống đất.
Phải một lúc sau, đại não của Tạ Lan mới chịu khởi động lại.
"Chân bị trẹo à?" Tạ Lan ngồi xuống, nhìn mắt cá chân và cổ tay của Đậu Thịnh. "Không sao thật chứ?"
Đậu Thịnh lắc đầu: "Chân tớ không sao, cậu mới là người bị đè, tay có sao không?"
"Tay?" Tạ Lan theo phản xạ cúi xuống nhìn "cánh tay trọng thương" của mình.
Trong phòng im lặng vài giây, sau đó Đậu Thịnh khẽ cong môi cười, Tạ Lan vừa liếc thấy vẻ mặt anh, khóe miệng cũng bất giác cong theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!