Chương 45: Giật Mình.

Sáng sớm thứ Hai, tiểu khu phòng khám trường vừa vào ca đã rơi vào trạng thái hoang mang.

Cánh tay kia của cậu không sưng, không trầy, cũng chẳng gãy gì vốn chỉ là có một vết bầm nhẹ, thế mà lại im lặng ngồi đợi khám.

Sau đó liếc nhìn bảng thông tin trước mặt: Khoa chấn thương chỉnh hình.

Tạ Lan nhìn xong, khó tin đến mức sắp bật cười:

"Ý cậu là bắt tớ cố định cái tay này lại á?"

Cậu không nói gì, chỉ lẳng lặng liếc sang phía Đậu Thịnh.

Đậu Thịnh mặt không biểu cảm, giọng thản nhiên: "Ừm. Cánh tay còn dùng để ăn cơm, tuy chưa chạm đến xương, nhưng phòng ngừa vẫn hơn, cố định lại thì an tâm hơn."

"…"

Tạ Lan đưa tay ôm trán, tỏ vẻ bất lực.

Vị bác sĩ trẻ lạnh mặt, vỗ cái đơn thuốc lên bàn trước mặt Đậu Thịnh cái "bộp": "Vết thương này không cần cố định, ra quầy lấy đơn thuốc dán đi."

Tạ Lan như được đặc xá, lập tức gật đầu cảm ơn, vừa mới đứng dậy thì lại bị Đậu Thịnh ấn xuống ghế.

"Thuốc dán lúc bóc ra đau lắm, dùng bông băng cuốn lại, chắc ăn hơn được không?"

Ánh mắt bác sĩ bắt đầu mờ mịt.

Đậu Thịnh thở dài đầy thành khẩn: "Làm phiền bác sĩ vậy, ngón tay này của cậu ấy thật sự rất sợ bị thương lại lần nữa."

"…"

Có vẻ như bị tấn công tinh thần quá nặng, bác sĩ im lặng một lúc, rồi thật sự đứng dậy đi lấy băng gạc.

Đậu Thịnh quay sang nháy mắt với Tạ Lan mấy cái: "Tớ đã bảo mà, phòng khám thương mại vẫn dễ nói chuyện hơn."

Tạ Lan mặt đơ như tượng đá: "Có cần làm quá lên vậy không, đêm nay cậu khỏi qua nhà Trần Khả luôn đi."

"Bó kỹ cho chắc. Còn đàn guitar mà." Đậu Thịnh nghiêm túc nói.

"… Được rồi." Tạ Lan thở dài cam chịu.

Trước đây, người chỉ cần một vết xước nhỏ đã khiến cả nhà cuống lên là mẹ Tạ Lan, nhưng so với Đậu Thịnh thì vẫn còn nhẹ đô.

Bác sĩ mang tới một túi bông băng và mấy cuộn gạc rồi giao cho Tạ Lan để băng tay cho Đậu Thịnh. Tạ Lan vừa cầm lên thì điện thoại trong túi rung bần bật.

Quách Nhuệ Trạch kéo cậu vào một nhóm chat tên: "Liên minh những kẻ mang thù học phụ". Cái tin nhắn mới khiến điện thoại rung dữ dội chính là một ảnh biểu ngữ đỏ chói, với dòng chữ to đùng:

"Học sinh Trường Chuyên yêu toán học!"

Tạ Lan do dự vài giây, gõ ra một dấu chấm hỏi: ?

Trường Chuyên Trung Học

- Nhóm Chat "Liên minh những kẻ mang thù học phụ"

[Quách Nhuệ Trạch – Bảng 1]: Hoan nghênh đại lão Tạ Lan gia nhập nhóm. Lần sau gặp lại ở trại huấn luyện tỉnh là chuyện lớn, để kỷ niệm thời khắc huy hoàng này, cũng để rửa nỗi nhục xưa khi cậu từng xem thường đề của giáo viên tớ, tụi tớ đã lập ra nhóm "Liên minh những kẻ mang thù học phụ". Tụi tớ cũng đã xin thầy ra ba đề siêu khó, sáng mai đến sớm nửa tiếng, vào lớp quật nhau một trận cho máu!"

Tạ Lan đọc mấy đề liên tục ba phút, rồi chỉ lạnh lùng gửi một dấu hỏi: "?"

[Từ Phỉ – Bảng 2]:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!