Chương 44: Chuyện Cũ.

Đậu Thịnh xoay người, bước thẳng tới cửa.

Trần Khả theo phản xạ hét lên: "Đừng có ra ngoài!"

Xa Tử Minh và mấy người kia cũng hoàn hồn lại, vội vàng hô lên không cho Đậu Thịnh cử động.

''Tớ không ra." Giọng Đậu Thịnh trầm hẳn, lạnh tanh. ''Tớ chỉ muốn nhìn xem là ai.''

Anh bước nhanh tới cửa, một tay chống lên khung, nghiêng đầu nhìn vào mắt mèo.

Tạ Lan đứng phía sau nhìn anh, ngón tay thon dài hơi cong lại, đầu ngón tay đặt lên mặt cửa. Đáng lẽ đó là một động tác rất bình thường, nhưng sự căng cứng nơi cánh tay lại để lộ chút cảm xúc không rõ tên.

Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục vang lên từng nhịp một, đều đều như kim đồng hồ, cánh cửa sắt cũ kỹ run lên theo từng tiếng gõ như đang chịu không nổi nữa.

Một lúc lâu sau, Đậu Thịnh đứng thẳng người, bình tĩnh nói: "Là cái tên mặc áo lót hình đầu hổ, mắt lúc nào cũng lim dim, cổ có nốt ruồi đen, đang cầm gậy."

Trần Khả nhíu mày cố nhớ: "Hắn có hai ba cây gậy gì đó..."

"Không sai, tớ nhớ ra rồi." Đậu Thịnh theo thói quen nhét tay vào túi quần. "Hắn có mang theo máy quay."

Trần Khả gật đầu: "Chắc là từ nhà hàng xóm lén lút chen vào."

Đậu Thịnh không nói gì thêm, quay lại chỗ Tạ Lan, dùng tay trái nắm lấy cổ tay trái của cậu, ngón cái khẽ lướt qua phần bị sưng đỏ quanh chỗ thương.

Giọng anh dịu hẳn: "Kiểu sưng như này, có đau không?"

Tạ Lan trong lòng thoáng hiện một cảm giác mơ hồ, vi diệu, khó nói rõ.

"Có hơi...'' Cậu lưỡng lự, không biết diễn tả sao cho chính xác, rồi nhỏ giọng nói: "distending..."

Đậu Thịnh ngẩng đầu nhìn cậu: "Căng đau à? Từng cơn từng cơn, giống như bánh mì sắp nở phồng lên ấy?"

"Ừm..."

Đậu Thịnh gật đầu, rồi đỡ khuỷu tay Tạ Lan, một tay khác giữ lấy cổ tay cậu, ban đầu xoay nhẹ theo chiều kim đồng hồ, sau đó từ từ đẩy nhẹ xuống trái rồi phải: "Vậy kiểu này có đau không?"

"Không đau."

"Còn thế này?" Anh ấn nhẹ vào chỗ bị thương: "Loại đau này là sao? Dragging? Dull? Burning?''

Tạ Lan cảm nhận một hồi rồi đáp: "Có chút của cả ba."

Vương Cẩu tiếng Anh kém quá, chỉ đứng ngây người há miệng, không nói nên lời. Xa Tử Minh thở dài: "Lan à, đúng kiểu tội nghiệp, như bị chó bắt nạt nơi đất khách quê người, nhìn càng đáng thương hơn."

Tạ Lan không lên tiếng, nhưng cậu phát hiện, Đậu Thịnh sau khi nghe câu đó, cơn giận mới vừa hạ xuống đã lại bốc lên thêm một tầng.

Đậu Thịnh quay sang hỏi Trần Khả: "Mẹ cậu không có nhà à?"

Trần Khả gật đầu: "Mẹ tớ đang nằm viện."

Đậu Thịnh cau mày: "Vậy càng tốt, tối nay tụi mình ngủ luôn ở đây. Mai còn phải lên lớp huấn luyện, sáng sớm phải tranh thủ đưa Tạ Lan đi bệnh viện, thời gian gấp lắm."

Bệnh viện?

Tạ Lan bối rối cúi đầu, chọt chọt vào chỗ bị thương trên tay.

Chuyện này nghiêm trọng vậy sao...?

Trần Khả cũng liếc nhìn tay cậu, sững người một lúc mới hỏi: "Nhìn cũng không đến nỗi... mà vết thương của cậu nặng lắm à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!