Đậu Thịnh im lặng cả buổi tối. Chuông tan học vừa vang lên, Tạ Lan liếc mắt nhìn anh, rồi mở file kế hoạch ra, ngay mục [ tư liệu sống lời tỏ tình sến súa ], cậu viết một dòng chữ nghiêng nghiêng, cứng cáp.
Xa Tử Minh quay đầu vỗ bàn Tạ Lan: "Chuyện gì buồn cười thế? Lão Mã có phát đề bài trong sách bài tập không đấy? Cậu làm xong chưa?"
Nghe vậy, Đậu Thịnh cũng ngẩng đầu nhìn sang.
Tạ Lan lập tức giấu nụ cười, rút cuốn Toán học từ dưới quyển Ngữ văn ra đưa cho cậu ấy.
Xa Tử Minh suýt nữa rơi nước mắt: "Cậu thật sự làm xong rồi à? Tớ với Cá Trích còn chưa bắt đầu ấy chứ."
Đới Hữu đeo cặp đi từ phía trước lại, nói: "Hai cậu về ký túc trước đi, đừng chờ tớ, tớ đi mua sách tham khảo thi đua."
Vương Cẩu liền vội la lên:
"Mua cho tớ với! Tớ sắp bị cái bài thi này hành héo luôn rồi đây!"
Trên đường về ký túc, từ bốn người chỉ còn lại hai.
Đậu Thịnh suốt dọc đường đều cầm GoPro quay phim. Đèn đường vàng nhạt kéo bóng hai người thành những vệt dài trên mặt đất. Tạ Lan vừa đi vừa nhìn hai cái bóng đó rõ ràng giữa cậu và Đậu Thịnh có khoảng cách, thế mà hai cái bóng cứ thỉnh thoảng va vào nhau, có lúc còn chồng lên, mờ nhòe ranh giới.
"Bắt đầu ghi hình nhé." Đậu Thịnh đột nhiên đưa tay khoác vai cậu, động tác cực kỳ tự nhiên.
Tạ Lan ngẩng đầu, trên màn hình là gương mặt có phần lơ ngơ của cậu, Đậu Thịnh thì từ từ tiến lại gần, giọng lười nhác: "Check
-in tư liệu sống thất bại, Đại Miêu Nhị Miêu, lời tỏ tình sến súa, bỏ qua nha~"
Tạ Lan tiếp tục bước lên phía trước. Trong khóe mắt, bóng hai người cứ lên xuống nhè nhẹ theo từng bước đi, đều đều và ăn khớp.
Đậu Thịnh vẫn tiếp tục luyên thuyên trước ống kính.
"Ban đầu là muốn làm một lời tỏ tình sến súa cấp độ khác biệt để thử thách, đối tượng thí nghiệm chính là Tạ Lan, tớ là người khởi xướng."
"Nhưng mà mới chỉ làm được chút xíu thôi, tớ đã thấy chính mình cũng không chịu nổi nữa rồi, nên… thôi vậy."
"Tuổi lớn rồi, mặt mũi mỏng, không còn cách nào khác…"
Tạ Lan liếc xéo anh: "Hết hiệu lực chọn đề tài rồi còn muốn cố gắng vớt vát hả?"
Đậu Thịnh ừ một tiếng: "Có một nhóm fan chuyên thích xem bản phế thảo tổng kết mà."
Vừa nói, anh vừa dùng cánh tay đè nhẹ lên vai Tạ Lan, dịch máy quay lại gần hơn chút: "Bạn nhỏ Tạ Lan, tới chia sẻ với mọi người một chút đi. Với một đề tài hấp dẫn như thế này, vừa mới bắt đầu đã bị cắt, cậu có cảm nghĩ gì không?"
Tạ Lan hơi do dự, nhìn vào mắt Đậu Thịnh qua ống kính, nói một cách nghiêm túc: "Tớ là chín, cậu là ba, tớ thấy vẫn còn ổn mà."
"..."
Đậu Thịnh lập tức tắt nụ cười, quay thẳng vào ống kính nói nhanh: "Rồi rồi, đề tài này đến đây là chấm dứt. Mong thế gian từ nay không còn 'chín với ba'..."
Tạ Lan khẽ nhếch miệng, dưới ánh đèn đường nhẹ tênh, chính cậu cũng không nhận ra là mình vừa cười khẽ.
Đậu Thịnh vừa đi vừa tiếp tục luyên thuyên trước ống kính. Anh dùng cái giọng dàn trải quen thuộc kể rằng cơm tối nay ở căn tin không ngon lắm, sườn xào chua ngọt thì quá ngọt, chắc hợp khẩu vị của Tạ Lan. Rồi anh nói gần đây cả hai đứa đều mê trà sữa ngay cổng trường, mà thứ sáu này bọn họ sẽ tham gia trại huấn luyện toán học cấp tỉnh. Tạ Lan học ban Ngữ văn nên không được đi, còn cậu thì vốn không có tiết chiều, thế mà vẫn bị lôi đi chung – đúng là kỳ nghỉ hè tưởng tượng chưa kịp bắt đầu đã tan biến.
Chuyện trên trời dưới đất, chắc là đang tích góp tư liệu cho vlog cuộc sống thường ngày.
Tạ Lan im lặng đi bên cạnh. Không hiểu sao cậu lại nhớ đến mấy bình luận trên video hôm trước có người nói, gần đây video nào của Đậu Thịnh cũng thấy anh đang cười.
Thật sự.
Khi Đậu Thịnh cười, trông rất đẹp. Nụ cười nhẹ mà sáng, dường như có thể xuyên qua cả đôi mắt, rọi thẳng xuống tận đáy lòng – bình yên và dịu dàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!