Chương 42: Quê Mùa.

Tạ Lan cầm trong túi khoảng mấy tờ giấy ghi chú nhỏ, cảm giác cứ như đang ôm một cục than nóng, chỉ sợ sơ ý làm bỏng tay. Trên đường có mấy bạn học chào cậu ấy, nhưng cậu chỉ ngơ ngác gật đầu, tay vẫn nắm chặt mấy tờ ghi chú trong túi, lo bị người khác phát hiện.

— Tiếng Trung viết ẩu như vậy mà cậu vẫn nhìn ra được, mấy dòng chữ kia không giống lời tỏ tình, mà giống lời nhắn từ hiện trường vụ án hơn.

Người khác tỏ tình có khi còn gieo duyên, chứ mấy câu này chỉ sợ gieo nghiệp, đến lúc đó người nhận không phải là tình nhân mà là pháp y.

Trên sân thể dục vẫn có hai lớp đang chơi bóng rổ. Hôm nay lớp 4 không có tiết thể dục, một đội là lớp 12, đội còn lại thì Tạ Lan không nhận ra, nhưng nhìn đồng phục thì gần như ai cũng có thể xếp cùng phe với đám "ca hoa" của lớp 12. Cậu vừa đi vừa liếc mắt nhìn qua vài lần, hai lớp căng thẳng như muốn bùng nổ, bóng nện xuống đất toàn tiếng "bịch bịch" như pháo nổ, thể dục hôm nay thầy nghỉ nên chẳng ai thổi còi, đụng nhau loạn xạ.

Khán giả bên ngoài mà có pha gì hay là lại đồng thanh hô: "Ô——" một tiếng như sóng vỗ.

So với trận cầu đó, đám "cú mèo" của lớp 4 thì hoàn toàn ngược lại, chẳng ai hứng thú ra sân. Mỗi người cầm một cây kem, tụm năm tụm ba đi dạo quanh khu thể dục.

Tạ Lan đi xuyên qua rặng cây bên cạnh, cuối cùng cũng thấy được Đậu Thịnh. Anh đang ngồi trên bậc xi măng trước cửa căn

-tin, tay cầm hai cây kem, chân dài vắt chéo thoải mái, ngồi kiểu chẳng sợ trời chẳng sợ đất.

Thấy Tạ Lan lại gần, Đậu Thịnh cười toe toét, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh:

"Chờ cậu nãy giờ, kem cũng sắp chảy mất rồi." Anh đưa cho Tạ Lan cây kem vị nho màu tím, Tạ Lan nhận lấy, cảm ơn một tiếng rồi xé vỏ cắn một miếng.

Kem vị nguyên chất, chẳng có tí sữa nào, ở Anh Tạ Lan chưa từng ăn loại kem nào không có sữa, nhưng ăn vào lại thấy mát lạnh, nhẹ nhàng, có chút gây nghiện.

Đậu Thịnh mặt mày tỉnh bơ, cứ như chuyện hôm qua chưa từng xảy ra. Anh vừa ngậm cây kem vừa cười hí hửng nhìn về phía trận bóng, lát sau "chậc" một tiếng:

"Không đơn giản đâu nha, lớp 12 và lớp 9 khối Văn hình như có chuyện gì đó."

Có chuyện?

Tạ Lan cũng quay sang nhìn thử, vừa vặn thấy Trần Khả va chạm mạnh với một nam sinh to cao, quả thực như đang phát pháo mở màn.

Trần Khả nhìn thì gầy, nhưng cái kiểu gầy đó là kiểu gầy do tập luyện. Trong va chạm kiểu thể hình thế này, cậu ta không hề yếu thế. Lúc ngồi dậy, tay có hơi chống một chút nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì. Ngược lại, tên đối phương mới thật sự thảm trượt nghiêng ra ngoài luôn, cánh tay bị mài đỏ cả một mảng. Khán giả bên ngoài lập tức ồ lên một trận.

Tạ Lan nhìn mà có hơi lo lắng, còn Đậu Thịnh thì chỉ lười nhác thu lại ánh mắt, giơ cây kem lên ngáp một cái.

"Cậu tính về lớp à?" Đậu Thịnh hỏi.

Tạ Lan nghe vậy thì do dự hai giây, rồi vẫn móc tờ giấy nhỏ kia ra, ấn vào đùi Đậu Thịnh.

Đậu Thịnh ngẩn ra một chút, rồi bật cười: "Cậu thật sự tính về lớp á? Về lẹ vậy bị phát hiện liền, tớ còn chưa kịp ghi lại phản ứng của cậu nữa mà."

Tạ Lan liếc cậu ta một cái: "Hồ Tú Kiệt đồng ý giữ lại bản kiểm điểm giùm tớ. Tớ vốn chỉ định quay lại lớp đưa đồ thôi, vừa bước vào thấy không có ai làm tớ giật cả mình, suýt quên hôm nay có tiết thể dục."

Tự thấy lý do này cũng không tệ lắm, nghe chẳng có gì đáng nghi, chắc đủ để Đậu Thịnh không suy nghĩ nhiều.

Quả nhiên Đậu Thịnh chỉ gật gù, cười nói: "Thế chẳng phải đúng lúc quá sao? Mẫu lời tỏ tình chỉnh sửa cảm động như vậy, cậu phải học theo đi. Cái cậu vừa dịch ấy, hoàn toàn không có tí sức sát thương tinh thần nào cả. Chỉ có lời tỏ tình quê mùa mới là vũ khí mạnh nhất."

Lời tỏ tình quê mùa.

Tiếng Trung đúng là sâu sắc thật, chỉ bốn chữ mà lột tả đúng y tâm trạng Tạ Lan khi nhìn mấy dòng chữ kia—đầu óc cậu lúc đó đúng kiểu hàng vạn con ngựa hoang chạy loạn, mà chẳng con nào có phương hướng cả.

Cậu cạn lời một lúc mới thốt: "Cậu có thể đừng làm mấy chuyện phi logic như thế được không?"

Đậu Thịnh cười nhàn nhạt: "Chính là muốn đập tan cái ranh giới thẩm mỹ trong đầu cậu đó. Không phải cứ kiểu nghiêm túc, trau chuốt là hay. Phải có kiểu 'sượng' cấp ba, mới chân thực được chứ."

"…Cậu còn định đưa cả đoạn tư liệu sống này vào video cuối kỳ à?"

"Chuẩn luôn. Không làm thì giữ lại làm gì?"

"…." Tạ Lan mặt không cảm xúc: "Video mà viral nhớ chia tiền đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!