Sau khi thi xong cũng đến giữa trưa, các con dân của lớp 11/4 đều gục ngã.
Tạ Lan có chút khá hơn, bởi vì môn toán đã cứu vớt được tâm trạng của cậu. Đặc biệt, khi cậu phát hiện mình có thể đọc hiểu từng câu hỏi thì liền có cảm giác muốn bay l*n đ*nh cao của nhân sinh.
Sau khi nộp bài thi, cậu ngồi ở hàng cuối giương mắt nhìn lên, trong đầu xuất hiện một câu thành ngữ — trăm vạn thây ngã xuống.
"Bạn cùng bàn à! Cá Trích ơi!" Xa Tử Minh quay qua mếu máo với cậu bạn có khuôn mặt đau khổ ngồi bên trái mình: "Tớ đăng xuất khỏi server Trái Đất đây, đã dốt Văn thì thôi không nói, đằng này môn Toán sở trường mà tớ thi cũng tèo luôn."
Nam sinh bị gọi "Cá Trích" khuôn mặt buồn bã ỉu xìu nói: *Đừng nói đến nữa, lão tử đây chỉ được 100 điểm toán thôi."
Dừng lại một giây, hai người đồng thời quay đầu lại cùng nhìn về phía Đậu Thịnh.
"Người anh em Đậu Đậu, cậu chiến đấu với đề thi thế nào, ok không ?"
Đậu Thịnh từ trên màn hình di động điện thoại nước mắt lên nhìn: "Tàm tạm."
"Đậu Thịnh tàm tạm ó!"
Toàn bộ lớp đang thoi thóp trên bàn bỗng dưng ngóc đầu dậy.
Nhìn những ánh mắt tràn đầy khát vọng mạnh mẽ, trong đầu Tạ Lam chơt nhảy loạn ra một đống câu thành ngữ tiếng Trung—--
Cây khô gặp mùa xuân.
Nắng hạ gặp mưa rào.
Hồi quang phản chiếu.
Đôi nam nữ yêu nhau.
Dường như có cái gì đó không đúng lắm….
"Nhìn tớ làm gì?" Đậu Thịnh xoay xoay cổ tay: "Thi xong rồi còn thảo luận chi nữa, hết chuyện làm rồi à?"
Dứt lời, anh gõ bàn Tạ Lan.
Tạ Lan: "?"
Đậu Thịnh đáp lại ánh mắt vô tri của Tạ Lan bằng nụ cười mỉm, sau đó cúi đầu nghịch điện thoại tiếp.
"Đúng ha." Xa Tử Minh sực tỉnh: "Quên mất, có một soái ca đẹp trai mới tới đây này!"
Cả lớp như bừng nắng hạ: "Đúng nha."
Tạ Lan: "…"
Hiện tại cậu bây giờ mới phát hiện, cái lớp học sinh giỏi hao hao cú mèo này luôn luôn hiểu thì sự quan tâm của mình với người khác bằng cách, nhìn chằm chằm.
Dòm chút! Bạn mặc áo len trắng hướng 10 giờ hơi béo, đôi mắt tròn xoe nhìn vừa đoan trang vừa buồn cười, chẳng khác gì con cú tuyết.
Bạn mặc áo khoác màu cà phê hướng 2 giờ thì mắt hí trông sắc bén nhưng có gì đó bẽn lẽn, y hệt đại bàng Á Âu.
Sau nửa phút Tạ Lan bị cả nhóm dòm chăm chú, một bạn nữ cột tóc đuôi ngựa cao đã phá vỡ bầu không khí như xịt keo này: "Tớ là Đổng Thủy Tinh, lớp trưởng lớp 11/4, bạn mới tên gì thế?"
"Cậu ấy là Tạ Lan, tớ hỏi rồi!" Xa Tử Minh giành trả lời: "Cậu hẳn là chuyển trường đến phải không?"
Tạ Lan ừm một tiếng.
Cả đám lập tức mồm năm miệng mười lên tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!