Rượu đế chỉ mới nhấp một ngụm, gọi là "say" thì không bằng nói đầu óc bị k*ch th*ch một lúc.
Tới cổng trường, Tạ Lan cũng coi như tỉnh táo lại. Đậu Thịnh đang nói chuyện với bảo vệ, cậu thở dài một hơi, mở điện thoại ra.
Messenger sáng đèn đỏ rực, là Tạ Cảnh Minh nhắn tin tới.
— Ba nghe nói con thi toán không tệ, chúc mừng.
-– Thi tuyển đại học đúng là một con đường, nhưng rủi ro cũng nhiều. Nếu không đỗ được trường mà con mong muốn, chẳng bằng quay về tham gia AMC, con tự mình nộp hồ sơ vào Oxford hay Cambridge cũng rất có hi vọng. Nghĩ kỹ đi.
– Lan Lan, con không còn là trẻ con nữa. Việc học và cuộc sống không lúc nào cũng vừa ý nhau cả. Ba với Elizabeth hiện tại chưa có kế hoạch gì tiếp theo. Con có thể về sống cùng cô ấy như bạn bè thử xem.
Mấy dòng đầu còn có thể đọc mà giữ bình tĩnh, đến khi cái tên Elizabeth hiện ra, Tạ Lan ngay lập tức thoát ứng dụng.
Tạ Cảnh Minh càng kiểu tính toán chậm rãi như vậy, lại càng chứng tỏ ông ấy có kế hoạch lâu dài với người phụ nữ đó. Tạ Lan nhíu mày, kéo cổ áo T
-shirt phẩy phẩy, cảm thấy hơi khó thở.
Qua được cửa bảo vệ, Đậu Thịnh nhìn cậu hỏi: "Sao thế? Mặt mày trông thối hoắc."
Tạ Lan im lặng một lúc rồi mới nói nhỏ: "Không có gì, chỉ là đọc mấy tin nhắn của ba tớ thôi."
Nhắc tới Tạ Cảnh Minh thì Đậu Thịnh cũng không hỏi thêm gì. Tay anh thò vào túi quần, như đang suy nghĩ gì đó hoặc đơn giản chỉ là đang để tay không.
Tạ Lan sau một lúc ngồi yên lấy lại bình tĩnh, cuối cùng cũng mở app lên, nhắn lại cho Tạ Cảnh Minh một dòng:
— Mấy người muốn thế nào thì tuỳ, con sẽ không quay về.
Gửi xong liền thoát ứng dụng, dứt khoát gỡ tạm khỏi máy. Cậu thở phào một hơi.
Bất chợt, Đậu Thịnh lên tiếng, giọng nhẹ: "Tớ định quay một bộ phim ngắn về học sinh cấp ba trong nước, kiểu xác định chủ đề trước, rồi làm dần theo kế hoạch dài hạn. Giờ thì có thể tung một đoạn teaser dẫn đường trước, từ từ tìm thêm tư liệu thực tế, cuối kỳ quay chính thức.
Đề tài đưa ra hơi đột ngột khiến Tạ Lan phản ứng chậm nửa nhịp: "Hả?"
Đậu Thịnh liếc cậu một cái: "Phần kịch bản chính cần cậu phối hợp diễn một chút. Còn xem cậu có muốn tham gia không, dạng video này phải có hiệu ứng chương trình, có khi cần tạo mấy tình huống vui vẻ. Tớ thì nghĩ, chắc hiện tại cuộc sống chưa đủ "áp lực tinh thần" cho cậu đâu, chứ đến khi bị cấp ba hành cho mệt, lúc đó cậu sẽ chẳng bận tâm mấy thứ này nữa."
Áp lực tinh thần? Bị cuộc sống chi phối? Tạ Lan hơi không hiểu. Cậu cau mày nghĩ một hồi: "Ý cậu là dùng góc nhìn của tớ để làm phim tài liệu kiểu du học sinh trở về thích nghi cuộc sống học sinh cấp ba?"
Đậu Thịnh cười tươi: "Chính xác luôn! Ghi lại chân thực cuộc sống học sinh cấp ba trong nước từ góc nhìn của "du học sinh trở về"! Đúng rồi, đặt tên vậy luôn cũng được."
Tạ Lan im lặng. Cái rượu hồi tối hôm qua hình như vẫn còn đang "cháy" trong đầu, nặng nề và mơ hồ. "Thì... cũng đâu có gì là không được." Cậu giơ tay lên day day huyệt thái dương đang nhức nhối: "Nhưng tớ thuộc kiểu khó tạo hiệu ứng chương trình đấy."
"Cái đó chưa chắc. Cậu đồng ý rồi thì để tớ lo." Đậu Thịnh cười bí hiểm: "Nhưng nói trước nha, không được giận thiệt đó."
Tạ Lan lườm anh một cái, trong lòng mơ hồ dâng lên một linh cảm chẳng lành…
"Bốn người bọn họ trước sau lặng lẽ đi ngang qua khu căn tin và sân tập, rẽ từ dãy lớp phía đông, trước mặt chính là khu ký túc xá.
Tạ Lan vừa đi vừa hỏi: "Thế nào mới được gọi là 'cuộc sống cấp ba kiểu học sinh Trung Hoa'?"
Đậu Thịnh không trả lời. Tạ Lan vẫn bước tiếp: "Ý cậu là áp lực học hành, hay là…"
Lời còn chưa nói xong, cánh tay cậu bất ngờ bị Đậu Thịnh kéo lại. Giọng Đậu Thịnh trầm xuống, lạnh lạnh: "Ví dụ như người đang đứng ngay trước mắt cậu đây, cũng đủ định nghĩa 'cuộc sống cấp ba kiểu phong cách Trung Hoa rồi đấy."
Tạ Lan ngơ ngác ngẩng đầu lên, cả người cứng đờ.
Không xa phía trước, Đới Hữu với Vương Cẩu đứng chết trân ở bên cửa sổ tòa ký túc xá nơi được đồn là có thể trèo vào lén lúc đêm khuya. Hồ Tú Kiệt đang đứng bên cạnh họ, dưới ánh trăng chiếu lên mặt, vẻ mặt kia khiến người ta khó quên nổi.
Cô chậm rãi nói, từng chữ từng lời như kéo hơi lạnh ra từ kẽ răng: "Lần đầu tiên vi phạm quy định ngủ lại ngoài trong học kỳ này, tra được là bốn đứa tụi em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!