Máy tính mở một cửa sổ, Tạ Lan lấy quyển vở ghi chép hồi trước ra, tiếp tục viết bản thảo biện luận của mình.
Điện thoại để bên cạnh rung lên, là tin nhắn thoại của Đậu Thịnh gửi đến. Tạ Lan vừa định nhấn nghe, cuộc trò chuyện đã bị huỷ, Đậu Thịnh liền đổi qua gửi tin nhắn.
RJJSD: Cậu học đâu ra lắm thành ngữ thế?
Tạ Lan trả lời: Tích lũy mỗi ngày.
RJJSD: Xạo.
RJJSD: [biểu cảm hạt đậu trợn mắt há mồm. jpg]
Tạ Lan nhìn cái sticker hạt đậu mắt tròn mồm chữ O đó, không nhịn được bật cười, nhếch môi cười khẽ.
Thật ra nói tích lũy mỗi ngày cũng không sai, mấy cái thành ngữ này đều là từ bên nhóm Đậu Thịnh mà cậu nhìn thấy. Chỉ cần vào group chat ban đêm tám chuyện với mấy fan "Dieejp Thâm", mấy câu thành ngữ bay ra nhiều vô kể, cậu tiện tay tra nghĩa rồi ghi nhớ lại.
Thật ra cậu học cũng không quá giỏi, có nhiều người fan cứng viết thơ, điền từ cổ, sau lưng thì lén lút chửi thề Đậu Thịnh giữa đường dài dằng dặc, nhưng tiếc là cậu không nhớ nổi hết mấy câu đó.
Điện thoại lại rung lên, lần này Đậu Thịnh gửi tiếp một câu:
RJJSD: Khiếp sợ quá, thanh niên nghiêm túc của năm.
Tạ Lan bật cười đến mức làm rơi điện thoại xuống bàn, trong phòng học vang lên một tiếng "rầm" khá lớn.
Chuyện này bị lan truyền trên mạng rất nhanh, trước tiết học buổi chiều, Tạ Lan vừa tra thử một lượt đã thấy bài post với hàng loạt bình luận. Tin nhắn riêng nổ tung, có fan của "Diệp Thâm" vào mắng, nhưng nhiều hơn lại là mấy fan vốn theo cậu, gửi nguyên một chuỗi emoji cười lăn cười bò.
MR. X Thích Ăn Cơm đang chạy ở tuyến đầu hóng drama, cũng gửi tin tới chúc mừng.
— Vừa mới nổi đó anh em ạ.
— Tớ nổi da gà luôn.
— Cậu với Hạt Đậu là gì của nhau vậy, anh em họ? Bạn thân? Bạn cùng lớp? Đối tác làm ăn?
— Tớ là người đầu tiên like bài cậu UP đấy, không trả lời tớ một chút thật không có lương tâm...
Tạ Lan liếc mắt nhìn thầy giáo hoá đang ôm bài tập đi lên bục giảng, tiện tay gõ một chữ:
— Ừm.
MR. X: ...
Buổi chiều Đậu Thịnh không nhắc gì thêm về chuyện đó. Thứ tư chiều vốn là mấy tiết anh ít khi nghiêm túc nghe như hoá, sinh, tiếng Anh, vậy mà hôm nay lại chăm chú lạ thường, còn ghi chép đầy đủ. Tạ Lan muốn nói chuyện với anh cũng không tiện làm phiền.
Nhưng cậu có thể cảm nhận được tâm trạng Đậu Thịnh không tệ.
Khi tâm trạng tốt, mấy động tác nhỏ của anh sẽ nhiều hơn bình thường chút, ví như lắc lắc cái móng tay được cắt gọn, lúc thì bóp nhẹ bài thi, khi thì kéo nhẹ rèm cửa, còn có khi tự tay bẻ tay mình như đang khởi động yoga vậy.
Tiết cuối cùng của buổi học, Xa Tử Minh với tụi bạn rủ nhau đi ăn cơm bàn nhỏ, Tạ Lan thì cầm bản thảo biện luận chuẩn bị sẵn, một mình đi về phía toà nhà thí nghiệm.
Buổi sinh hoạt lần đầu của câu lạc bộ biện luận chỉ kéo dài một tiếng, trước đó trong tin nhắn cũng nói rõ là hoạt động lần đầu chủ yếu để làm quen, chắc cũng không khó khăn lắm.
Thế nhưng, ngay khi Tạ Lan vừa bước vào phòng học, cậu lập tức thấy bối rối.
Trong phòng chỉ có tám người, nam nữ mỗi bên một nửa, ngồi quanh một cái bàn dài. Có người ngồi ghế, có người ngồi hẳn lên bàn. Trên bàn bày la liệt đồ ăn vặt, cả... chân gà luộc.
Chân gà?
Mùi quái lạ tỏa khắp căn phòng, Tạ Lan vừa định giơ tay gõ cửa thì tay cứng lại giữa không trung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!