Chiếc lá trong lòng bàn tay Đậu Thịnh run nhẹ.
Ánh chiều chiếu xuống rực rỡ, Tạ Lan cảm thấy cơ thể khoan khoái, nhiệt độ xung quanh như hòa quyện với cậu, nhưng chỉ cần động đậy, đường viền xung quanh lại hiện rõ.
Đậu Thịnh nâng chiếc lá ngô đồng lên rồi nhìn kỹ, từng gân lá rõ nét, nhưng với Tạ Lan thì hình ảnh ấy lại mơ hồ, chỉ còn lại bóng dáng.
Đó là kết cấu mà anh từng nhìn thấy mỗi ngày.
Năm đó, người kia đứng trên sân khấu, ánh sáng rọi lên tạo thành hoa văn sóng nước, bóng dáng kéo đàn trên nền ánh sáng lung linh, vừa mờ vừa rõ.
Đậu Thịnh đôi khi chăm chú nhìn bóng ấy, có lúc chỉ là đếm từng chiếc lá hoa văn trên nền ánh sáng.
Khi bài hát cao trào, chiếc lá yên tĩnh ấy cũng run nhẹ, như bị kích động.
Đậu Thịnh mất ngủ, tâm trạng phức tạp, cậu nghe tiếng đàn violon của Tạ Lan mỗi đêm để dễ ngủ. Trên điện thoại, các bài hát của cậu trở thành nhạc nền yêu thích, từng động tác nhỏ của Tạ Lan khi kéo dây đàn đều được nhớ rõ.
Sau đó, Đậu Thịnh bước ra khỏi bóng tối, nhưng tình bạn ấy vẫn nằm trong phần mềm trò chuyện nhóm.
Thực ra, anh và Tạ Lan quen biết nhau lâu rồi mà không hay. Ban đầu, Đậu Thịnh thấy Tạ Lan thật sự đáng yêu, mẹ cậu mất, cậu về nước một mình, có điểm rất thương.
Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ người đó lại biến mất trong lòng mình lâu đến vậy.
Lúc Tạ Lan sốt cao, đầu nóng bừng, tâm anh cũng dậy sóng dữ dội.
Điểm số được công bố xong, mọi người bắt đầu tản ra.
Tạ Lan mệt rũ, tay chân đều yếu ớt, vẻ mặt mệt mỏi bước đến chỗ Đậu Thịnh:
"Nhóm cậu chơi tốt thật, tiếng hô luyện tập to như thi đấu vậy mà."
Đậu Thịnh như ngẩn người, nghe xong mới lấy lại tinh thần, tiện tay bỏ chiếc lá vào túi quần: "
"Hô to" thì đúng rồi. Tiếng hô là một dạng hành vi biểu hiện, cậu nghĩ thể hiện là mình rất muốn thắng đúng không?"
"Ồ." Tạ Lan mở chai nước khoáng, thở dài: "Xin lỗi, hệ thống tiếng Trung của tớ hỏng sau khi vận động quá mức rồi."
Xa Tử Minh và các bạn chạy đến, Tạ Lan còn chưa phản ứng đã bị một cú đấm nhẹ vào vai.
Không đau, nhưng khiến cậu tỉnh ngủ.
Xa Tử Minh gào lên: "Lan, cậu trâu bò quá rồi!"
Đậu Thịnh cau mày, đẩy Xa Tử Minh ra xa, nói: "Cậu ấy mà bị mấy kiểu côn đồ làm phiền thì sao? Giữ khoảng cách một chút đi."
"Thằng đó phát hiện cậu cũng có bệnh giống nó rồi." Xa Tử Minh vung tay đấm Đậu Thịnh, "Đây mới là cách cảm nhận người chiến thắng đấy, truyền thống của chúng ta không phải thế sao?"
Đậu Thịnh nhếch môi: "Mới thế, kỷ luật một chút, đổi cách đi. Cảm ơn nhé."
Đới Hữu rót cà phê, liếc Đậu Thịnh nói: "Đổi cách là kiểu đứng bên sân làm trò thổi lá cây đẹp trai à?"
Đậu Thịnh không thèm đáp, Đới Hữu thở dài vỗ vai: "Tớ thấy cậu gần đây hứng thú hơi cao đấy. Thôi bớt lại đi nam thần, nghe nói mấy cô gái lớp 12 đang định bày kế hoạch với cậu đó."
Vương Cẩu dùng tiếng oa oa nói với Tạ Lan: "Cậu cũng trong kế hoạch luôn đấy."
Tạ Lan ngơ ngác nhìn mấy cô gái lớp 12 đang tụ tập, hỏi: "Hai cậu cũng tham gia kế hoạch à?"
"Các nàng nói lựa chọn khó khăn, cái nào cũng muốn."
Đậu Thịnh cười nhạt, khoác áo lên tay, bước đi về phía xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!