"Nhị Miêu, dạy tớ một chút đi."
Tạ Lan có cảm giác như đầu mình đang bị ai đó dội bom tới tấp.
Ngón tay vô thức mân mê quai đeo cặp, cậu định nhanh chóng rút khỏi vùng oanh tạc này, nhưng không được, bởi vì quả bom đang bám ngay sau lưng cậu.
Cậu lo lắng nói: "Buông ra đi, cậu không có xương đầu gối à?"
Vừa dứt lời, vai cậu chợt nhẹ bẫng, Đậu Thịnh đã buông ra rồi dựa cả người lên lưng cậu.
Cậu vừa định thở phào một hơi, lại không ngờ người bạn kia đổi luôn tư thế, trán anh áp lên gáy cậu khẽ cọ.
Giọng nghèn nghẹn vang lên bên vai: "Ngôi vương toán học bị giật mất, tim tớ đau lắm, chẳng lẽ cậu không nhìn ra à?"
Tạ Lan dừng lại một chút: "Không nhìn ra."
"Haizz."
Người nào đó chôn mặt trên người cậu thở dài một cách sâu sắc: "Đậu lụi tàn rồi, đậu tiêu rồi."
Phía trước, Đới Hữu quay đầu lại, vẻ mặt như bị sét đánh: "Cậu nhẹ nhẹ tay thôi được không, người ta thi cao hơn cậu thì cậu liền như này với người ta à?"
Xa Tử Minh cũng phụ họa: "Trái với thiên lý, không còn lương tâm!"
"Đồng ý." Vương Cẩu nghiêm túc gật đầu, "Ân nhân mà, tớ không thể như này."
Đậu Thịnh gối đầu lên vai Tạ Lan, cười khẽ một tiếng: "Đây là thương vụ đệ nhất cùng đệ nhị toàn thành phố, người ngoài miễn làm phiền."
Ba người đồng loạt đờ mặt, im lặng hai giây, rồi cùng lúc lườm về phía sau lưng Tạ Lan.
Thật là, yêu họa thế gian.
Một nhóm nữ sinh đi ngang qua, vừa cười khúc khích vừa quay đầu nhìn không ngớt.
Toàn thân Tạ Lan như nổ tung lỗ chân lông, cứng đờ bước về phía trước: "Đi, nhanh lên."
Đậu Thịnh xa xôi thở dài: "Tới lúc cậu tâm trạng tụt dốc ngả dí lên người tớ, tớ cũng đâu có bỏ cậu."
Tạ Lan ngơ ngác: "Lúc nào cơ?"
"Ngay tối qua ấy, uống say rồi ngồi dựa lên người tớ lải nhải, còn thay ba triệu bạn bè của cậu giáo dục tớ một cách đầy quan tâm." Đậu Thịnh cọ cọ vai cậu, lầu bầu nói tiếp, "Làm người chẳng phải nên công bằng à? Tớ không chạy, cậu cũng đừng hòng chạy."
Tạ Lan đóng máy luôn.
Đậu Thịnh đúng là cái dạng phát ngôn viên vô sỉ, bình thường thì tỏ vẻ lạnh lùng cao cao tại thượng, quen thân rồi là có thể vô liêm sỉ tới mức độ này.
Tạ Lan rối như tơ vò, lúc thì nghĩ tới Đậu Thịnh, lúc lại thấp thỏm không yên, lo tối qua có lỡ lời cái gì không nên nói không.
Nhìn phản ứng hiện tại của Đậu Thịnh, chắc là chưa nghe thấy cái gì không nên nghe.
Từ lớp học về đến ký túc xá, mấy phút đi đường mà cảm giác như mất cả vạn năm. Về đến nơi, người nào đó cuối cùng cũng chịu bước đi bằng đôi chân của mình, thở dài sầu não: "Không ai giảng đề cho, tớ thật sự đáng thương, còn phải tự mình mày mò chữa sai."
Nói xong còn liếc nhìn Tạ Lan, rồi lại thở dài lần nữa: "Thì ra học dốt khổ sở như vậy, khó trách không thích nghi được."
Đới Hữu khinh bỉ đến mức không thèm phản bác, Vương Cẩu cũng gần thế, hai người xách chậu rửa mặt rời đi, trông như cặp tang thi ra đường.
Tạ Lan không biểu cảm ngồi trước bàn học, mới viết được vài chữ thì không nhịn được lén liếc sang bên cạnh.
Đậu Thịnh chắc đoán được bài nào chứng minh sai, tiện tay xé một tờ giấy chép lại đề gốc, rồi xoạt xoạt vài nét bút khôi phục lại hình vẽ hình học, bắt đầu vẽ lại đường phụ trợ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!