Tạ Lan tra Baidu một vòng mới hiểu được "Thiếp thiếp" nghĩa là gì.
Thì ra đây là cách xưng hô thân mật, nghe đã thấy ngọt rồi, chưa nói đến cả hình lẫn âm đều dễ thương không chịu được. Cái từ này phát âm còn hơi líu lưỡi một chút, khiến Tạ Lan xem xong loạt đánh giá đang hot thì không nhịn được cũng đọc theo một lần: "Thiếp thiếp."
Và rồi phần bình luận bắt đầu loạn thành một bãi — "Ha ha ha", "555", "A a a" — đám fan còn đặt cho cảnh này cái tên chung là "Gáy."
— Hạt Đậu thật sự là mặt trời chân lý chói qua tim tớ!
— JK mặc quần bò đứng trước mặt cậu ấy cũng chẳng đáng nhắc tới!
— Video hợp tác đó chỉ cần Đậu Thịnh xuất hiện là đủ, còn BGM thì rõ ràng là của Tạ Lan chứ ai!
— Lan cưng, mẹ đây khóc vì con 555
— Một người học violin & soạn nhạc chuyên nghiệp như tớ phải nói câu này: Tạ Lan thật sự có đỉnh của chớp...
— Đỉnh nóc kịch tràn +1, không cần khoe, ai hiểu thì hiểu
— Tim tui bị bóp nghẹt rồi, một tác phẩm đẳng cấp như này lại chỉ dùng để lăn lộn trong một đoạn BGM đậu đậu thôi á? Không hổ là Đậu nhà tui!
— Cho tui gửi một lời tiên tri ở đây: suốt năm nằm trong top 100 chắc luôn, hai cục cưng đều nằm trong bảng!
Tạ Lan lướt qua đống bình luận tung hoa đó rất nhanh, cuối cùng cũng tìm được video phân tích mà cậu muốn xem.
— Quá choáng luôn, ai dám nói Hạt Đậu là thất bại thì tui trở mặt ngay lập tức!! Nói đơn giản thì đây là góc nhìn của một cậu trai bị cả thế giới cho là "bất lương" và cái cách cậu ấy nhìn lại thế giới. Trong video, gương mặt người qua đường bị làm mờ theo những kiểu khác nhau ý, người xa xa thì lạnh tanh như khói, còn người tiến lại gần thì mặt mũi vặn vẹo, người ngoài thì lạnh nhạt, người thân thì thô bạo, đây chính là cách cậu ấy cảm nhận.
Ngoài ra, cách quay ống kính cũng chia làm hai loại nữa, trong góc nhìn "người qua đường", cậu ấy tức giận, cử chỉ cường điệu, còn đoạn nhạc nền lúc đó lại là bản tam tấu cổ điển nhẹ nhàng vui tai, ngụ ý rõ ràng đây thật ra là lúc cậu ấy đang nịnh nọt người khác, hoàn toàn không có cái gọi là phản nghịch như mọi người tưởng tượng. Mà khi góc máy chuyển sang "người không phải người qua đường", mọi người sẽ thấy cậu ấy mặc cùng bộ đồ nhưng khí chất và hành vi lại hoàn toàn khác! Cuối cùng, cậu thiếu niên cởi bỏ áo khoác bẩn, gột sạch mái tóc rối, từ hình tượng phản nghịch trở về nguyên bản, khiến người ta phải thốt lên: "Chỉ có mình mới biết mình là ai." 5555, Đậu nhà mị là định mệnh! Và đoạn chuyển cảnh cuối, BGM đỉnh đỉnh chóp luôn! Lan bé cưng! Mẹ yêu cục cưng quá trời!
Đọc một đoạn phân tích dài toàn thuật ngữ lạ hoắc, Tạ Lan phải vừa xem vừa tra từ điển, mới đọc xong được sau khoảng mười phút.
Sau khi đọc xong thì hơi bất ngờ, cậu không nghĩ có người có thể phân tích sâu sắc đến thế cho một video ngắn.
Trong bài post còn có cả hàng đống comment phân tích chi tiết, từ từng góc máy, màu sắc mang ý nghĩa gì, tay chân nhân vật ra sao... Tạ Lan xem mất tận nửa tiếng mà vẫn chưa hết lời khen.
Thứ khiến cậu để ý nhất là một comment ngắn được lặp đi lặp lại:
— Cảnh cậu thiếu niên soi gương rồi quay đầu đi, lúc đó trời đang mưa, nhìn qua cửa sổ xe, nước mưa chảy trên kính lại vô tình tránh qua đúng hình một chiếc lá. Có ai giải thích được không?
Tạ Lan ngẩn người. Tối qua lúc ngồi lén lút trong phòng học xem, cậu lại bỏ sót mất chi tiết này!
Cậu lập tức tua lại video xem lần nữa, cuối cùng ở khung cửa sổ lúc trời mưa bắt xe, đúng là có một khung hình, trong đó Đậu Thịnh thật sự làm rơi một mảnh lá cây.
Nói chính xác thì, là một mảnh lá ngô đồng, giống hệt với đường viền lá ngô đồng mà Đậu Thịnh tiện tay vẽ trên bìa vở.
Tạ Lan dừng mắt trên tờ giấy, trong lòng mơ hồ có một cảm giác khó diễn tả.
Đậu Thịnh rất thích ngô đồng, luôn tiện tay thêm vài yếu tố liên quan ở khắp nơi, như thể đã thành thói quen. Mà mảnh lá ngô đồng này lại xuất hiện ngay ở đoạn mà thiếu niên quay trở về từ thời kỳ phản nghịch, có chút trùng hợp kỳ lạ.
Tạ Lan chợt nhớ ra trước đây từng đọc một quyển sách, đại khái nói rằng, những chi tiết được cố ý làm mờ hoặc ẩn giấu trong ống kính điện ảnh, thường là cách mà đạo diễn ngầm tiết lộ thông điệp.
Cốc cốc.
Tạ Lan thoáng thất thần, "Vào đi."
Đậu Thịnh một tay cầm điện thoại, một tay ôm hộp kem nhân, đầu tóc bù xù, vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ bước vào.
Anh lơ đễnh nói: "Tớ tới học bù đây, không trả nổi bài. Cậu hôm đó cũng ngủ quá sâu giấc rồi đấy?"
Tạ Lan ngồi trên giường, hơi cạn lời, "Tớ đang xem video mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!