Chương 30: Bỏ Tiền.

Tạ Lan trực tiếp im lặng.

Cậu vừa đi vừa nghe trong đầu ong ong như có tiếng vọng.

Anh Trung chỉ mời hai đại biểu học sinh đến nghe giới thiệu kiến thức ôn thi, vậy mà mấy trường top như Tam Trung, Cửu Trung, trường chuyên… gần như đều cử hơn hai mươi người. Tạ Lan cúi đầu bước vào, tìm chỗ ngồi ở hàng ghế sau cùng. Đậu Thịnh ngồi sát bên cậu, lén mở cặp hai đứa dưới gầm bàn, rồi chuyển bộ đồng phục từ cặp Tạ Lan sang cặp mình.

Anh nói nhỏ: "Tớ nghi ngờ hợp lý là cậu định lén đem vứt nó đi. May mà tớ phát hiện kịp đấy, hai nghìn tệ chứ ít gì."

Tạ Lan không nói một lời.

Cậu biết Đậu Thịnh chỉ đang muốn an ủi mình, nhưng lúc này não cậu như đóng băng, vùng điều khiển ngôn ngữ cũng tê liệt theo, tạm thời mất chức năng nói tiếng Trung luôn rồi.

Tiêu rồi.

Giáo viên phụ trách buổi tuyên truyền phát tài liệu cho từng học sinh tham dự. Một tờ giới thiệu về trại huấn luyện của tỉnh, tờ còn lại là đề cương ôn thi năm nay.

Cô giáo nói gì, lúc này Tạ Lan hoàn toàn không lọt vào tai, chỉ cúi đầu vô thức vẽ lên giấy từng chiếc lá ngô đồng để giải tỏa.

Mấy chiếc lá ngô đồng vẽ bằng bút chì là thứ Tạ Lan học vẽ khi Tiêu Lãng Tịnh nằm viện, vẽ để giúp cô ấy đỡ buồn.

Tâm lý con người là một thứ rất khó mà nói rõ được. Hồi mới lên cấp hai, cậu từng rất thích thể thao, tham gia cả đội bóng rổ lẫn tennis ở trường, sau lại vào dàn giao hưởng, chỉ nửa năm đã chơi vĩ cầm đứng top, quan hệ với bạn bè xung quanh cũng rất tốt, cuối tuần thì tụ họp, đọc sách hay đi chơi, vui vẻ liên tục.

Nhưng từ khi Tiêu Lãng Tịnh bất ngờ phát bệnh, cuộc sống của cậu lập tức bị bó hẹp giữa trường học và bệnh viện, như một đường thẳng hai điểm màu xám trắng. Có lẽ vì bệnh viện quá yên ắng, cậu dần thu mình lại, trở nên dè dặt, ít nói, không muốn gây chú ý, cứ như lúc nào cũng phải mang một cái "vỏ bọc an toàn" theo người. Ngay cả khi làm YouTuber để giúp Tiêu Lãng Tịnh giải buồn, cậu cũng nhất quyết không chịu lộ mặt trước camera.

Nếu là hồi nhỏ, gặp chuyện xui xẻo kiểu này chắc cũng chỉ cười cho qua. Nhưng hiện tại, Tạ Lan lại thấy như cả thế giới sắp sụp đổ.

Cậu đang cúi đầu nhắm mắt tự trách, thì đột nhiên trong tầm mắt xuất hiện một thứ có hình thù kỳ quặc.

Một tờ giấy bị đè lên, gập lại như con ếch, ấn vào cái mông là nó thật sự nhảy nhẹ về phía trước.

Tạ Lan giật mình: "Cái gì đấy?"

Đậu Thịnh khẽ nói: "Cho con ếch nhảy nhỏ thay tớ quan sát hiện trường "xã tử" của cậu."

"

"Xã tử" là gì?"

"Cậu tự tra trên điện thoại đi."

Đậu Thịnh mở gấp con ếch vài lần, viết hai chữ "Xã tử" trên nếp giấy.

[Xã tử]: Viết tắt của "xã hội tính tử vong" — mất mặt tới mức không thể gặp ai, thân xác còn sống nhưng tinh thần đã chết.

Tạ Lan mặt không cảm xúc gật đầu: "Ừ. Tớ xã tử rồi."

"Phụt!" Đậu Thịnh không nhịn được cười tại chỗ: "Sao cậu có thể buồn cười đến vậy chứ."

"Ngồi phía sau kia, em học trường nào?"

Giọng cô giáo nghiêm nghị đột ngột vang lên.

Đậu Thịnh đứng bật dậy, nói: "Xin lỗi cô ạ, sáng nay em chưa tỉnh ngủ, đầu óc hơi mơ màng."

Mấy học sinh hàng trên quay lại nhìn, ánh mắt đầy kinh ngạc khi thấy kiểu tóc và trang phục của Đậu Thịnh. Có vài người còn thì thầm bàn tán nhỏ.

Cô giáo nhíu mày: "Cô hỏi là em học trường nào?"

"Anh Trung ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!