Chương 3: Thi Chia Lớp.

Phòng ngủ của Tạ Lan nằm ở hướng nam lầu hai, phòng này là phòng xép có nhà vệ sinh riêng.

Triệu Văn Anh chỉ vào phòng cách vách: "Phòng của Đậu Nhỏ ngay bên cạnh, có chuyện gì không tiện nói với dì thì con cứ trực tiếp tới gõ cửa tìm nó."

Đậu Thịnh đeo balo một bên vai trực tiếp bước vào phòng mình, anh còn sử dụng thêm tuyệt kỹ co chân đạp cửa đóng sầm lại bằng một chân.

"Phá gia chi tử." Triệu Văn Anh ngăn lại trước cánh cửa: "Mẹ đang nói chuyện với hai đứa, con có nghe thấy không?"

Lúc này Đậu Thịnh lúc này mới nhấc mí mắt lên: "Không biết mẹ đang nói chuyện với hai người luôn đó phu nhân."

"Thằng nhãi này tém chút đi." Triệu Văn Anh vỗ lên cánh tay anh: "Nếu mà gây thêm chuyện, xem mẹ xử lý con thế nào."

Đậu Thịnh nghe xong liếc mắt một cái nhìn sang Tạ Lan, qua loa căn dặn cho có: "Ngày mai thi khảo sát, đi ngủ sớm một chút đi. Ngủ ngon ngon ngon."

"Ngày mai thi?" Tạ Lan lập tức quay đầu.

"Đúng vậy." Đậu Thịnh bỗng nhiên cười rộ lên, nụ cười rạng rỡ đến độ khiến khiến người có cảm xúc muốn đánh chết.

Anh lắc lắc bàn tay thon dài của mình làm một thủ thế hình số sáu, sau đó lại thành số một: "Sáu môn ttrong một ngày."    

Triệu Văn Anh quýnh một cái lên tay anh: "Muốn chết sớm à con trai, sao không nói sớm."

"Chẳng phải con đã bảo sắp thi rồi sao?" Đậu Thịnh vẻ mặt ngây thơ vô số tội.    

"Thằng quỷ nhỏ này, con đâu có bảo là ngày mai thi"

Đậu Thịnh cười tít, tầm mắt nhìn Tạ Lan: "Sáng thi liên tiếp Văn Toán, giữa chừng được nghỉ mười phút để đi vệ sinh. Chiều thi tổ hợp ban tự nhiên, tiết tự học buổi tối thì thi tiếng Anh."

Tạ Lan tức đến nghẹt thở.

Triệu Văn Anh cắn răng nghiến lợi nói: "Tập sống làm người thiện lương tốt đẹp chút đi thằng quỷ, như con mà cũng có fan thì chết con người ta."

Tạ Lan sững sờ: "Fan gì vậy ạ?"

Không biết có phải ảo giác hay không, biểu tình trên mặt Đậu Thịnh trong nháy mắt xịt keo cứng ngắc.

"Không có chuyện gì đâu, con ngủ trước đây." Đậu Thịnh nhanh chóng chui tọt vào trong phòng, trở tay đóng chốt cửa lại.

Cửa phòng theo chấn động của động tác đóng cửa mà hơi run run rẩy rẩy, tấm bảng treo trước cửa rơi xuống, bên trên viết.

Văn phòng đã hết giờ làm việc.

Tạ Lan: "..."

Triệu Văn Anh liếc mắt đem tấm bảng hiệu lật lại: "Đừng để ý tới nó, có chuyện gì thì cứ trực tiếp gõ cửa."

Mặt bên kia của tấm bảng viết "Giờ làm việc hành chính, xì tiền ra rồi gõ cửa."

Đầu óc thật dở hơi!

Triệu Văn Anh không nán lại lâu, cô nói cho Tạ Lan nơi để máy giặt, đưa thẻ sim nội địa và chai "Thốn Hắc Tố" xong thì đi ra ngoài..

Tạ Lan nghiên cứu cái bình một hồi mới biết, "Thốn Hắc Tố" chính là Melatonin có tác dụng điều hòa đồng hồ sinh học. Nhưng cậu không định uống thuốc, cậu thà học bài cấp tốc còn hơn mặc kệ hết thảy mà ngủ một giấc ngon lành. Quan trọng là phải học từ vựng tiếng Trung của các môn Toán và Lý tương xứng với hệ thống kiến thức trong đầu cậu mới được, chứ không là mai cậu bay màu thật cho xem.

Mà vấn đề trước mắt là hiện tại cậu không có tài liệu để đọc.

Cậu với Tạ Cảnh Minh xảy ra mâu thuẫn, so với kế hoạch về nước thì sớm hơn hai tháng nên không mang theo nhiều đồ. Đàn violin và máy ảnh là vật không thể bỏ lại, ngoài ra cậu còn mang theo điện thoại di động, ví đựng thẻ và những cuốn nhật ký của mẹ.

Hiện tại điện thoại di động đã bị hỏng, làm cách nào cũng không thể khôi phục lại được.                   

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!