Chương 29: Đánh Dấu.

Tạ Lan bấm vào tấm ảnh đại diện màu hồng nhạt, không biết vì sao cứ mở ra xem đi xem lại nhiều lần, có chút để tâm.

Máy quay đã bật, Đậu Thịnh đang điều chỉnh âm thanh. Tạ Lan nhìn anh một lúc, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Cậu đổi ảnh đại diện à?"

Đậu Thịnh ngẩng đầu lên: "Ừ, đúng vậy."

Đúng vậy?

Rõ ràng là không bình thường chút nào.

Tạ Lan thấy anh không có ý định giải thích thêm thì đành xoắn xuýt một lúc rồi quay người lên lầu.

Những chuyện vụn vặt kiểu này, tự dưng đi hỏi người ta cũng vô lý. Hơn nữa cậu cũng thấy hình như mình chẳng để tâm lắm... nhỉ

Mỗi tối Chủ nhật về, lớp luôn là nơi náo nhiệt nhất, học sinh chen nhau vào lớp, khắp nơi ồn ào bàn tán.

Tạ Lan vừa mở cuốn sổ thi đua ra thì Lưu Nhất Tuyền đã lao đến ngồi vào chỗ của Xa Tử Minh.

"Tạ Lan đại lão!." Cô nàng hào hứng nói: "Tớ có chuyện này muốn bàn với cậu!"

"Chuyện gì thế?"

"Tớ xem livestream đàn violin của cậu rồi, ôi trời, thật sự rất đỉnh luôn ấy! Không giấu gì cậu, tớ chơi tiêu, mấy bài kiểu HBlood ấy, cực cháy luôn, thật ra có thể phối lại theo phong cách cổ phong, kết hợp với Hán phục và vũ đạo thì quá hợp luôn! Bọn tớ đã bàn bạc trên group rồi, cậu có muốn hợp tác làm một video không?"

Mắt Lưu Nhất Tuyền lấp lánh, còn Tạ Lan thì nghe đến mơ màng.

Cậu đang định hỏi tiêu với Hán phục là gì thì Đậu Thịnh bất ngờ lên tiếng: "Hợp tác video, là cậu đăng bài hay tớ đăng?"

Lưu Nhất Tuyền sững người một chút: "Tất nhiên là tớ đăng rồi, liên quan gì đến cậu?"

Tạ Lan nghe đến "đăng bài" mới vỡ lẽ: "Cậu cũng là UP chủ à?"

Lưu Nhất Tuyền cười rộ lên: "Tớ là tiểu UP thôi, cosplay, Hán phục, dance cover các kiểu. Mới có ba vạn follow thôi."

Vu Phi ngồi bên bàn lồm cồm bò dậy, nói với giọng lười biếng: "Ba vạn follow không tính là nhỏ UP đâu."

"Ba vạn mà không nhỏ à?" Lưu Nhất Tuyền cười ngọt ngào: "Tên ID Bilibili của tớ là "Có thể tụng muối", "tụng" ở đây là croissant ấy, cậu có thể tìm video cũ của tớ xem, nếu thích hợp tác thì lúc nào cũng được nhé!"

Cô nàng đi rồi, Vu Phi quay đầu lại bảo: "Cậu thực sự có thể suy nghĩ đó, cô ấy thổi tiêu hay lắm. À mà, tiêu là một loại nhạc cụ dân tộc, cá nhân tớ thấy tiếng tiêu với violin hòa âm nghe rất hợp nhau."

Đậu Thịnh chậc một tiếng: "Cá Trích, hôm nay sao cậu không nằm bò trên bàn nữa nhỉ?"

Vu Phi mặt méo xệch, đổ người vào tường: "Không phải, tớ chỉ thấy Tạ Lan như kiểu bị ép mộng nên tốt bụng giải thích giúp cậu ấy thôi."

Chuông vào lớp vang lên, Tạ Lan tranh thủ hỏi: "Lớp mình rốt cuộc có bao nhiêu UP chủ thế?"

"Chỉ có hai chúng ta thôi." Đậu Thịnh bĩu môi: "Tớ thấy cậu hợp tác với cô ấy còn không bằng hợp tác với tớ. Cô ấy biết thổi tiêu, tớ còn biết chơi piano cơ mà."

Tạ Lan ngạc nhiên: "Piano? Chưa từng nghe cậu nói bao giờ."

Đậu Thịnh nhàn nhạt đáp: "Hồi bé bị quý bà Triệu Văn Anh ép học, nhiều năm rồi không động vào, nhưng giờ vẫn có thể chơi lại được."

Tạ Lan vui vẻ: "Vậy tốt quá còn gì, cậu học bao lâu rồi?"

"Cỡ hai tháng gì đó." Đậu Thịnh đáp.

Tạ Lan sững lại: "...?"

Đúng lúc đó, bóng Hồ Tú Kiệt xuất hiện ở cửa sau, mang theo luồng không khí lạnh lẽo lướt qua cả lớp, khiến mọi người đồng loạt ngồi ngay ngắn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!