Chương 26: Đậu Đa Phong Cách Nhất Nhân Gian.

Tạ Lan ngủ rất say, mãi đến khi ngoài cửa vang lên giọng nói trầm thấp của Triệu Văn Anh mới có chút cảm giác.

Giấc ngủ lần này của cậu kỳ lạ đến mức tà môn, cả người như bị trói chặt, muốn cử động cũng khó khăn, ngay cả mở mắt cũng không dễ. Cậu cố gắng hồi lâu mới miễn cưỡng nhấc được mí mắt, để cảnh vật trong phòng từ từ hiện vào tầm nhìn.

Trong tầm mắt là một đôi mắt tròn to như hạt châu màu cà phê, ở khoảng cách rất gần, ánh nhìn vừa sắc bén vừa dè chừng dán chặt lên người cậu.

Tạ Lan lập tức trợn tròn mắt đến mức không thể lớn hơn được nữa.

Mèo lão đại nằm trên ngực cậu, chân trước bé xíu ước chừng được đặt ngay ngắn, mặt thì dí sát lại, mũi gần như chạm vào mũi cậu, hít một hơi.

Tạ Lan: "!"

Cậu rất chắc chắn râu mép của con mèo này vừa rồi chắc chắn đã quét lên mặt cậu.

"Mi... nằm trên người ông nhìn chằm chằm bao lâu rồi hả?" Tạ Lan chấn động, trừng mắt hỏi con mèo.

Mèo lão đại vẫn giữ dáng vẻ nghiêm túc đầy dè dặt. Nếu nó biết nói, có lẽ đáp án sẽ là: "Cả một đêm."

Tạ Lan: "..."

Con mèo này rất có thể chính là Đậu Thịnh biến thành, lặng lẽ quan sát cậu suốt cả đêm mà cậu không hề hay biết.

Cậu cố gắng nhấc tay lên, đẩy nhẹ con mèo ra rồi lảo đảo ngồi dậy từ trên giường.

Ngay lúc ấy, ngoài cửa vang lên giọng nói lạnh lùng của Triệu Văn Anh.

"Không được! Nuôi mèo gì chứ, mẹ ghét nhất mấy thứ hay rụng lông. Muốn nuôi nó thì con dọn ra ngoài mà ở!"

Đậu Thịnh dùng giọng năn nỉ, thấp và mềm như lúc dỗ Hồ Tú Kiệt, nói: "Mẹ à, chỉ nuôi một con nhỏ thôi mà, giống y như ba con lần trước con vừa mới mang đi ấy."

Triệu Văn Anh cười lạnh: "Con tưởng mẹ không biết giống miêu quất sau này lớn cỡ nào à?"

Nuôi mèo à?

Tạ Lan chợt nhớ ra hình như Đậu Thịnh từng nói rằng sáng sớm nay công ty vận chuyển thú cưng sẽ đến đón bốn con mèo nhỏ đi. Nghe nói mấy con kia đều đã được đưa đi suôn sẻ.

Cậu quay đầu nhìn về phía con mèo vẫn còn trong phòng: "Không lẽ cậu ấy định giữ mi lại?"

Mèo lão đại trầm mặc suy nghĩ, không nói một lời.

Bên ngoài, giọng Đậu Thịnh vang lên, trầm thấp mang theo bất lực: "Mẹ à, Triệu tổng, quý bà Triệu Văn Anh... nuôi con mèo này có ích thật mà."

"Có ích lợi gì cơ chứ? Con suốt ngày chơi với đám bạn mèo hoang, mẹ còn không quản được, giờ còn muốn nuôi mèo ở nhà nữa sao?" Triệu Văn Anh nói rất kiên quyết,

"Nói thật đi, suốt tuần đi học, một tuần có năm ngày không ở nhà, mèo làm sao sống nổi?"

Đậu Thịnh đáp lại: "Trong nhà thì ngày nào cũng có người quét dọn, yên tâm đi."

Triệu Văn Anh cười lạnh:

"Nhóc con, con chỉ đang thiếu đồ chơi tạm thời thôi."

Tạ Lan ngập ngừng một chút, nhẹ nhàng kéo cửa phòng ra.

Đậu Thịnh giọng rõ ràng hơn hẳn: "Không phải do con, mà là Tạ Lan muốn nuôi mèo."

Tạ Lan xuất hiện ở cửa, nhìn đầy thắc mắc: "?"

Triệu Văn Anh vừa nghiêng đầu nhìn thấy Tạ Lan, lập tức bước nhanh đến: "Xin lỗi con, mấy ngày qua dì bận quá nên là không thể ở bên cạnh chăm sóc cho con khi bệnh được, bây giờ dì mới kịp về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!