Chương 24: V - Hợp Nhất Ba Phần

Sáng sớm Thứ Sáu, phòng học như bãi chiến trường loạn lạc, cả đàn cú mèo than khóc vang vọng khắp nơi, tiếng thét xót lòng đứt cả ruột thừa ai nghe cũng run sợ.

Sắp chạm tay vào ngày cuối tuần tươi đẹp, ai ngờ tai họa giáng lâm: từ môn Ngữ văn ập đến, cán bộ môn mang theo sứ mệnh truyền đạt thánh chỉ' xông vào, cậu ta thông báo khẩn cho cả lớp nói rằng lão Tần quyết định chiếm luôn tiết tự học sáng cho một trận 'kiểm tra khảo sát chớp nhoáng'! 15 phút, 50 câu điền vào chỗ trống thơ văn, tốc chiến tốc thắng, sống còn trong gang tấc!

Xa Tử Minh tay run rẩy như sàng giã gạo mà lật sách: "Xích Bích phú, Xích Bích phú (*)! Cái đoạn giữa đó tớ thuộc không nổi!"

Vương Cẩu ở bên buông tiếng thở dài, khuyên nhủ: "Thôi ông ơi, học không kịp đâu, đừng tự làm khổ chính mình nữa."

"Không thể buông xuôi như thế được!" Xa Tử Minh la lên, đôi mắt bừng cháy hy vọng: "Xả cái rắm gì! Tớ vẫn còn cơ hội cứu vớt đây này!!"    

"Ừm, vậy cũng cũng đi." Vương Cẩu nói, "Chẳng qua nếu cậu học thuộc được thì cũng coi như cậu là thiên tài."  

"Đừng có thổi tớ lên tận mây xanh nữa!" Xa Tử Minh lật sách như lật bài sinh tử, gào lên: *Khách hữu xuy động tiêu giả, ỷ ca nhi cái gì (")! Ca cái gì mà ca! Sắp chết đến nơi rồi."

Tạ Lan da đầu tê rần.

[Xích Bích phú]là một trong hai bài cổ văn mà cậu đã học kể từ đầu năm học tới giờ, và cũng chỉ học qua trong hai tiết tự học. Bài còn lại là[Tiễn rượu]. [Tiễn rượu]đã khá khó rồi, còn[Xích Bích phú]thì thực sự ở cấp độ địa ngục trần gian.

Đậu Thịnh xoay bút, nhìn sang Tạ Lan: "Câu này chắc chắn có trong phần kiểm tra, "kỳ thanh ô ô nhiên, như oán như mộ, như khấp như tố" cậu nhớ nổi đoạn sau không?"

Tạ Lan khẽ gật đầu, ánh mắt dần hướng lên trần nhà, bắt đầu lục lọi ký ức

"Gì thanh ô ô ô ong ong? Là vù vù vù à? Nghe như sấm động bên tai, như có gai nhọn sau lưng, như…"

"Như bị sét đánh," Đậu Thịnh thở dài một tiếng, đặt quyển sách Ngữ văn vào tay cậu: "Đừng đoán nữa, đọc lại đi, đọc lại đi."

Tạ Lan đau khổ lật sách, trong khi Đậu Thịnh ở bên cạnh thuận miệng đọc tiếp đoạn còn lại: "Thanh vù vù vù... Như... Lôi quán tai, như có gai ở sau lưng, như..."

"Như gặp sét đánh." Đậu Thịnh thở dài một tiếng, đem ngữ văn sách đặt ở hắn ‌ trên tay, "Biệt như ‌, nhìn lại một chút, nhìn lại một chút."    

Tạ Lan thống khổ lật sách, Đậu Thịnh tại một bên cạnh thuận miệng đi xuống lưng.

"Kỳ thanh ô ô nhiên, như oán như mộ, như khấp như tố, dư âm niễu niễu, bất tuyệt như lũ. Vũ u hác chi tiềm giao, khấp cô chu chi lê phụ."

Đoạn thơ này nhờ vào phép tu từ tỉ dụ với thiên nhiên, tạo cảm giác ngắt nhịp đầy thi vị. Hơn nữa, giọng đọc trầm thấp, chậm rãi của Đậu Thịnh khiến người nghe có cảm giác… như được xoa dịu cả tâm hồn.

Tạ Lan không nhịn được mà cảm thán: "Tiếng Hán thật là dễ nghe quá."

"Êm tai thì êm tai, nhưng phải học cho giỏi nữa."

Đậu Thịnh đưa cây bút chì qua, khoanh tròn ba chữ "oán", "mộ", "niễu", rồi nói: "Nhìn kỹ nét chữ đi, viết sai một cái là sai ý cả đoạn, oan uổng lắm."

Trong lúc đang nói chuyện, mu bàn tay anh dán lên mu bàn tay Tạ Lan khẽ cọ nhẹ rồi anh lầm bầm: "Hôm trước mới uống thuốc, sao hôm nay tay lại lạnh cóng thế này? Thuốc hạ sốt này cũng mạnh thật."

Tạ Lan nhấc tay lên, khi nhắc đến việc này cậu không được thoải mái: "Lần sau đừng dùng đồ móm thuốc cho thú cưng rồi đút cho tớ nữa."

Đậu Thịnh thở dài, chép miệng: "Ai bảo cậu đang ngủ chi? Thuốc phải uống kịp thời."

Trong vòng mười lăm phút, năm mươi câu thơ điền từ lấp chỗ trống, làm cả nhóm học sinh giỏi cảm thấy có chút căng thẳng.

Tạ Lan thì khá thoải mái, dù sao thì với thơ cổ cậu mới chỉ tự học hai bài, tổng cộng có tám câu hỏi, cậu chỉ cần dùng hai bài thơ đó để trả lời cho tám câu hỏi đó, chọn đại đại là xong.

Điều duy nhất tiếc nuối là những điểm mà Đậu Thịnh khoanh lại không xuất hiện trong bài kiểm tra, Tạ Lan ngồi vật lộn với tờ bài làm xoắn hết cả óc. Cuối cùng, cậu đành chia câu thơ thanh âm ô ô kia ra thành hai đoạn, sau đó điền vào hai phần trống bên dưới của tờ đề.

Không có câu hỏi nào mà cậu không biết cách trả lời, và cách của cậu chính là tạo ra đáp án, sáng tạo ra lối tư duy phong phú hơn. Chỉ mong khấn trời hy vọng lão Tần thương tình vì cách trả lời đặc biệt có sức đột phá mà cho điểm không tệ.

Học kỳ mới bắt đầu, trong trường đầy rẫy các loại bài kiểm tra và hoạt động được sắp xếp dồn dập. Ngoài kỳ thi phân loại môn Toán toàn thành phố sắp tới, mỗi tuần còn xen kẽ đủ kiểu bài thi lớn nhỏ. Nhưng tâm điểm chú ý lớn nhất vẫn là giải bóng rổ của học sinh năm hai.

Tiết thể dục trước, ủy viên thể dục Ôn Tử Sâm đứng trên bục giảng nói: "Giải bóng rổ lần này là lần thứ hai cũng là lần cuối cùng chúng ta được tham gia, vì lên lớp 12 là không còn nữa. Thể lệ thi đấu vẫn như năm ngoái, trận chính thức sẽ diễn ra vào tháng Năm. Thầy dạy thể dục đã quyết định: từ hôm nay trở đi, mỗi tuần hai tiết thể dục sẽ chia ra để thi đấu giao hữu với các lớp khác trong khối. Cụ thể, lớp mình sẽ đánh một trận với lớp 12  và lớp 6.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!