Vào buổi tự học tối, Tạ Lan và Đậu Thịnh đổi chỗ ngồi với nhau.
"Giúp cậu trụ vững đôi mắt cửa sau." Đậu Thịnh đưa điện thoại cho Tạ Lan một cách kín đáo, cúi đầu nói nhỏ: "Cậu vào nhóm chat 'Trồng Đậu' nói vài câu với bọn họ đi."
Tạ Lan nhận lấy điện thoại, có chút nghi ngờ:
"Bọn họ có nhận ra là tôi nói chuyện không?"
"Yên tâm." Đậu Thịnh gật đầu rất nghiêm túc: "Cậu có cái kiểu nói chuyện ngốc ngốc mà tự nhiên, tớ có giả vờ cũng không giả nổi. Nhóm đó toàn đứa thích lên đầu tớ làm loạn, nếu là cậu ra mặt giải thích, biết đâu còn cứu được chút danh dự."
Lớp học tự học buổi tối môn Toán không hẳn yên tĩnh tuyệt đối, thi thoảng có tiếng xì xào thảo luận bài tập, nhưng phần lớn mọi người đều đeo tai nghe, tập trung vào việc của mình.
Tạ Lan nhìn cái tên nhóm chat "Trồng Đậu" mà cảm thấy hơi chần chừ…
Kỳ thực bây giờ cậu cũng thấy đầu mình bắt đầu hơi tê liệt. Nghỉ trưa có hai tiếng mà cậu ngồi đọc bình luận suốt, lật tới tận comment cuối cùng. Lúc đó cậu bắt đầu nghi ngờ, có khi chính mình cũng sắp bị tẩy não luôn rồi.
Khả năng có lẽ ký ức của cậu, cả cái sự "biết mình là ai"—đều là đồ giả?
Lẽ nào… cậu thực sự là em họ của Đậu Thịnh?
Ủa alo?
Xa Tử Minh từng nói, cái này gọi là: "Đánh không lại thì hoà tan họ."
Đậu Thịnh chỉ cười cười, như thể sớm đoán được ngày này: "Thì thử lại lần nữa đi. Lần này mà vẫn không xong, thì chứng minh bọn kia đúng là một ngựa hoang không dây cương, chơi thật chứ chẳng đùa. Hai đứa mình cũng đâu cần đối đầu trực diện với tụi nó. Cứ chờ bọn nó quậy cho đã, hết hứng rồi, lúc đó tớ lại tung chiêu: bảo là tôi có một người bạn nam bình thường như cơm trắng, chính là cậu."
Tạ Lan lưỡng lự mở miệng: "Nhưng mà... bây giờ có mấy người bắt đầu nghi ngờ là cậu đang yêu..."
"Không quan trọng." Đậu Thịnh liếc mắt về phía bục giảng, nơi thầy Mã đang lơ mơ gật gù, rồi hạ giọng nghiêm túc nói: "Thứ mà tớ yêu, chính là những lời nói hươu nói vượn. Với tớ mà nói, thái độ sống cốt lõi gói gọn trong ba chữ. Không đáng kể."
Anh nghĩ một lát, rồi lầm bầm tiếp: "Thật ra mấy chuyện yêu đương này nọ, tớ đoán trong lòng tụi nó cũng biết là chả có hy vọng gì đâu. Chỉ là thấy vui thì đùa cho vui thôi. Sau Tết đến giờ tớ hơi tụt mood, bọn họ chắc cũng muốn đốt tí pháo cho tớ tỉnh lại. Không phải lần đầu rồi."
Nói xong, Đậu Thịnh ngáp một cái, rồi lôi đề thi khó nhằn ra giải như chưa hề có cuộc chia ly.
Anh lúc nào cũng trông có vẻ rất hời hợt. Giống như chính anh đã nói, không đáng kể, không để trong lòng.
Tạ Lan chẳng còn biết làm gì ngoài việc tựa bàn than thở số phận.
Một lúc sau, cậu ngẩng đầu, dùng khuỷu tay chọt nhẹ vào Đậu Thịnh.
Đậu Thịnh ngẩng lên từ đống bài thi, "Hử?"
"Bọn họ đâu có nói cái tay đó là tay con gái." Tạ Lan nhíu mày, thì thào: "Tớ thấy tay con trai và tay con gái khác nhau rõ ràng mà. Giờ nên nói sao cho chuẩn ta?"
Đậu Thịnh chống cằm suy nghĩ rồi đáp: "Khác hẳn hoàn toàn?"
"À há!" Tạ Lan sáng mắt: "Tớ nhớ ra rồi, hình như từng thấy cái thành ngữ đó rồi!"
Nói rồi, Tạ Lan cúi xuống gõ lại một câu mới trong khung chat, sau đó lại thở dài sườn sượt, u uất như chính mình vừa đóng góp một cú plot twist không mong muốn.
Đậu Thịnh thấy Tạ Lan cứ lúi húi trước điện thoại, mặt thì nhăn như bánh bao thiu, không nhịn được nghiêng người lại gần:
"Sao thế? Mắc gì mà mặt như muốn khóc vậy?"
"Cái chữ, tớ muốn gõ mà không gõ ra được." Tạ Lan nhỏ giọng.
Đậu Thịnh thò đầu nhìn màn hình: hiện lên đúng một chữ "jong". Anh đổ người úp mặt xuống bàn, run vai cười không ra tiếng. Cười xong, anh dứt khoát cầm lấy điện thoại, thay Tạ Lan gõ nốt rồi bấm gửi.
Đậu: Tôi tạm thời ở nhờ nhà cậu ấy, thật sự là con trai. Tay con trai và tay con gái hoàn toàn khác nhau, sao mọi người lại nghĩ là con gái chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!